Tô Ân nhìn đống giấy vụn trong thùng rác, dù không cầm lên, nhưng trên đó viết đầy những chữ lộn xộn.
Minh Mộ Dao nói, cô ấy đang chuẩn bị bài phát biểu cho một hội nghị.
Tô Ân cúi đầu nhìn những tờ giấy bị vẽ vời lung tung bằng bút đen, cô cảm giác Minh Mộ Dao hình như giấu cô một số chuyện, mà có vẻ đó lại là những chuyện rất quan trọng.
Là chuyện gì nhỉ?
Tô Ân cảm thấy Minh Mộ Dao hiện tại, từ sau vụ tai nạn, dường như có nhiều bí mật hơn, và hoàn toàn khác trước, nhưng sự thay đổi quá lớn khiến những điểm kỳ lạ không còn rõ ràng nữa.
Và hôm qua, Minh Mộ Dao có vẻ rất kỳ lạ.
Liệu có liên quan đến đống giấy vụn này không?
Tô Ân suy nghĩ rất lâu, rồi từ từ đưa tay ra, nhưng khi vừa chạm vào đống giấy thì lại dừng lại.
Thôi vậy.
Tô Ân nghĩ, ai mà không có bí mật cơ chứ, Minh Mộ Dao không nói cho cô chắc chắn có lý do của mình, nếu một ngày nào đó cô ấy muốn nói, Tô Ân sẽ là người nghe trung thành nhất, nhưng nếu Minh Mộ Dao không muốn nói, Tô Ân cũng sẽ không ép buộc.
Sau khi dọn dẹp xong đống rác trong phòng làm việc, Tô Ân mang đống đồ xuống lầu, bỏ vào thùng rác ở góc khu phố.
Khi Minh Mộ Dao về nhà, mọi thứ trong nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Dì Trần đã làm một bàn đầy món ăn ngon đợi cô, Minh Mộ Dao nhìn thấy thì không kìm được mà khen ngợi: \”Hôm nay sao lại nấu nhiều vậy, mai không phải còn một ngày thi nữa sao?\”
Tô Ân ôm bát đũa đi ra, bất đắc dĩ nói với Minh Mộ Dao: \”Em cũng nói với dì Trần rồi, nhưng dì ấy cứ muốn làm nhiều món thế, chúng ta ăn không hết đâu.\”
\”Ăn không hết thì để mai cho chúng ta ăn nhé.\”
Dì Trần cười nói: \”Dù sao các con đi làm thì đi làm, đi học thì đi học, tôi nấu nhiều một chút, mai cũng không phải làm cơm, tiện quá.\”
\”Nhưng cũng không thể cứ ăn đồ thừa mãi được.\”
Minh Mộ Dao nhận bát đũa từ tay Tô Ân, rồi nói với dì Trần: \”Cơm thừa để trong tủ lạnh tốt nhất cũng đừng ăn quá nhiều, không tốt cho sức khỏe đâu.\”
\”Nhưng bỏ đi thì phí quá, đúng không?\”
\”Ăn hỏng rồi phải đi bệnh viện, tiền còn tốn hơn đó.\”
\”Cả năm nay không sao, làm gì có chuyện ăn hai bữa mà phải vào viện.\”
Đang lúc Minh Mộ Dao sắp phản bác lại, dì Trần vội vàng ngừng cô lại, nói: \”Ăn cơm trước đi, chuyện đồ thừa để sau hẵng nói.\”
Minh Mộ Dao lắc đầu, ngồi xuống ghế, múc canh và đưa cho Tô Ân, cười nói: \”Hôm nay thi thế nào rồi?\”
Tô Ân ngẩng đầu nhìn Minh Mộ Dao một cái, bất đắc dĩ nói: \”Sao ai về nhà cũng hỏi mình câu này vậy?\”
Minh Mộ Dao và dì Trần nhìn nhau, cười tươi nói: \”Đây chẳng phải là quan tâm em sao?\”
\”Câu hỏi đều giống nhau, chỉ là không biết làm có đúng hay không.\”