\”Đây là lý do cậu lôi thôi lếch thếch xông vào văn phòng tôi sao?\” Mộ Thu Từ chống khuỷu tay lên bàn, mười ngón tay đan vào nhau đỡ cằm.
Cô đã nghe Chu Cẩn Du lải nhải gần bốn mươi phút rồi.
\”Tôi vì ai mà phải chịu đựng nỗi đau không đáng này, vậy mà cậu lại còn tỏ ra khó chịu với tôi.\” Chu Cẩn Du cầm lấy điếu thuốc trên bàn cô, bức xúc nói.
\”Vì mẹ cậu.\” Mộ Thu Từ cũng không ngăn hành động đó, chỉ nói một câu: \”Đừng để người khác nhìn thấy.\”
\”Tôi nhớ cậu đâu có hút loại này.\” Chu Cẩn Du có chút ghét bỏ thương hiệu thuốc không phải thói quen của mình, \”Cậu cũng học hư rồi.\”
\”Là người khác mang đến trước đó.\” Cô đẩy gạt tàn thuốc về phía trước một chút.
\”Thấy hơi khó chịu.\”
\”Khó chịu thì đừng hút.\” Cô nói.
\”Đâu phải vì khó chịu, haiz, chỉ là nghĩ đến tháng tới này chắc sống như một năm, tim gan phổi thận gì cũng thấy không ổn.\”
\”Hay là tôi qua chỗ cậu trốn một thời gian?\” Chu Cẩn Du nhìn cô, chợt nảy ra một ý tưởng tự thấy rất hay.
\”Để cho người của tôi xem một vở kịch à? Thôi đi. Nếu thật sự không quen sống với Trình Thanh, thì đến khách sạn ở đi, không ai cấm cậu cả.\”
Mộ Thu Từ hơi nâng giọng, rồi lại lắc đầu tự phủ nhận lời mình vừa nói.
\”Một mình tôi đến khách sạn làm gì, nếu thêm một người nữa thì còn được.\” Chu Cẩn Du bĩu môi.
\”Cậu muốn dẫn ai?\”
\”Lộ Lộ, Na Na, tôi thấy ai cũng được.\” Vừa nói cô vừa xoa cằm, chìm vào hồi ức, \”Dù sao cũng tuyệt đối không phải một mình ôm gối nằm trong khách sạn đâu.\”
\”Bây giờ trên người cậu là cái mác \’lãng tử quay đầu vì tình mà thay đổi\’, nếu thật sự làm vậy, tôi sợ cậu về nhà sẽ bị gia pháp hầu hạ đấy.\”
\”Chẳng phải cậu cũng nói thế sao, nếu không tôi đã sớm tìm mấy tiểu tình nhân kia rồi, ai thèm quan tâm Trình Thanh.\”
\”Cậu không thể đơn giản coi Trình Thanh là một omega bình thường được sao? Mọi thứ về cô ấy cậu gần như chỉ nghe từ một phía là tôi. Dù không thể thay đổi thì ít nhất cũng đừng để những gì tôi nói in sâu trong lòng cậu như thế.\”
Mộ Thu Từ nói, cô cảm thấy Chu Cẩn Du như thế này là không ổn.
\”Không phải cậu nói thế sao, chẳng lẽ cậu lừa tôi?\” Chu Cẩn Du mơ hồ, không hiểu được ý cô.
\”Tôi chỉ hy vọng cậu có thể bỏ qua những điều tôi nói, rồi tự mình nhìn nhận Trình Thanh. Có thể hơi khó, nhưng vẫn tốt hơn là cứ mang theo thành kiến tầng tầng lớp lớp như hiện tại.\”
Chu Cẩn Du suy nghĩ một lúc, cảm thấy hình như cũng có lý: \”Vấn đề là tôi nhìn thấy cô ta ở bên mình là thấy rất kỳ cục.\”
\”Cậu thử nghĩ lại xem, trước kia khi dẫn cô ấy theo chơi cùng, tôi và cô ấy là quan hệ gì, bây giờ lại là quan hệ gì.\” Cô nhớ lại trước đây từng gọi Trình Thanh là chị dâu.