Chuyện đánh nhau với Mộ Thu Từ lúc trước, chị cô hoàn toàn không hề biết.
Suýt nữa thì bị Cẩn Du lỡ miệng nói ra, Lục Thanh Vũ đi sau chị gái lập tức trừng mắt nhìn Chu Cẩn Du đang ngồi trên ghế sofa.
Chu Cẩn Du nhún vai, dụ dỗ thất bại rồi — con nhóc này bây giờ khó lừa hơn nhiều.
Cảnh giác quá cao, chỉ có thể trách Tây Sắt đã dạy dỗ học sinh kiểu gì đâu không biết, xem cái mức cảnh giác này, trong sinh hoạt hàng ngày cũng không chịu thả lỏng tí nào.
Nghĩ đến trường cũ của mình, Chu Cẩn Du cảm thấy vô cùng đồng cảm.
\”Chị dâu về rồi à.\” Cô cười, khóe mắt hơi nhướng lên trông có vẻ đùa cợt, \”Lúc nãy Thanh Vũ có chuyện muốn nói đấy, em định nói gì nào hử?\”
Dựa theo hiểu biết của cô về con nhóc Lục Thanh Vũ này, lúc trước Thu Từ chắc chắn không nói nhiều, nhưng hai người kiểu gì cũng từng động tay động chân rồi.
Nhất là vừa rồi nhìn bộ dạng muốn nói lại thôi của Thanh Vũ — không cần hỏi, chắc chắn từng đánh nhau, mà tám phần là thua.
Ban đầu định mách lẻo một trận cho hả giận, Lục Thanh Vũ giờ thì lại nhụt chí. Đúng là trường dạy tốt, gặp tình huống như này không thể manh động làm anh hùng, huống chi người quân tử mười năm không muộn báo thù.
\”Không có gì đâu, chỉ muốn hỏi sao giờ này chị vẫn chưa về.\”
\”Ừ, sắp tan làm thì gặp chút việc.\” Lục Y Vũ vừa nói vừa bước vào bếp, hai người phía sau không ai thấy biểu cảm \”khó nói thành lời\” trên mặt nàng.
\”Xem ra chị thật sự không biết chuyện trên mạng.\”
Lục Thanh Vũ đặt túi xách lên bàn trà kính, bắt chéo chân khẽ nói, thỉnh thoảng lại liếc về phía bếp để canh chừng chị mình ra bất ngờ thì còn kịp phản ứng.
\”Chuyện đó bình thường thôi, đầu chị dâu toàn chứa bí mật thương mại với thời sự cấp cao của Đế quốc, lấy đâu ra tâm trí mà quan tâm mấy cái tin tức đó.\”
\”Ừ, Thu Từ chắc cũng không chú ý đâu, dù sao cô ấy vẫn đang mắc kẹt ở vành ngoài hệ Mặt Trời. Chỗ đó muốn lên mạng, cũng phải chậm hơn so với vành trong rất nhiều.\”
Chu Cẩn Du xoa cằm, cảm thấy bản thân vẫn còn rất an toàn.
Cô thật sự không muốn bị Mộ Thu Từ lấy cớ \”tỉ thí\” để đánh cho một trận tơi bời nữa. Bị đánh chỉ vì mấy chuyện tám nhảm thì đúng là quá lãng phí.
Trong bếp, Lục Y Vũ vừa canh nồi canh đang nấu, vừa nhìn số tài khoản trên quang não mà thở dài.
Nàng vốn không có ý kiến gì với mạng phòng vệ của tập đoàn, nhưng quá nhiều người dồn sự chú ý vào nàng, khiến nàng có cảm giác da đầu căng lên từng đợt.
\”Chị ơi sao chị không ra ngoài?\”
Lục Thanh Vũ thò đầu vào bếp, mặt dày la lên, \”Trong tủ lạnh có trái cây, chị đưa em với.\”
Tan làm về còn phải nấu cơm cho cô em phiền phức này, giờ lại còn bị sai vặt. Lục Y Vũ mở tủ lạnh lấy trái cây đã được ướp lạnh đưa ra ngoài.