[Bhtt – Abo – Ai] Con Đường Cải Tạo Của Thiếu Tướng Cặn Bã – Chương 58: Nếu còn dám nhào lên lần nữa, tôi thiến chị đấy! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Abo – Ai] Con Đường Cải Tạo Của Thiếu Tướng Cặn Bã - Chương 58: Nếu còn dám nhào lên lần nữa, tôi thiến chị đấy!

Diêu Nhiên không nghe thấy những lời vừa rồi, cô chỉ nghe được những gì Lạc Phỉ nói, và thật sự rất muốn vạch trần bộ mặt thật của Mộ Thu Từ trước mặt cô ấy.

Bề ngoài trông có vẻ chính trực, nhưng thực chất Mộ Thu Từ chính là một con sói đuôi to khoác da cừu, giả vờ làm chú thỏ nhỏ vô hại.

Thế nhưng, dù không nể mặt Mộ Thu Từ và Lục tổng, cô cũng phải nể mặt tiểu thư nhà mình. Nếu nói thẳng ra trước mặt Lạc Phỉ, thể diện của Mộ Thu Từ sẽ hoàn toàn mất sạch.

\”Tôi vẫn chưa biết em và Diêu Nhiên quen nhau thế nào đấy.\” Mộ Thu Từ không ngốc, cô không muốn để Lạc Phỉ tiếp tục chú ý đến mình, liền nhanh chóng chuyển sự chú ý sang mối quan hệ giữa Lạc Phỉ và Diêu Nhiên.

\”Diêu Nhiên nói là một sự tình cờ? Không biết tình cờ thế nào nhỉ?\” Cô mỉm cười hỏi, mà Lạc Phỉ thì vốn không giỏi che giấu, thậm chí chẳng cần cô gài bẫy để khai ra.

\”Ừm, đúng là tình cờ như chị ấy nói… mà sự tình cờ đó cũng chẳng tốt đẹp gì, em nghĩ mình không nên nói ra thì hơn.\” Lạc Phi vừa định mở miệng, nhưng sau đó nhớ đến lời đã hứa với Diêu Nhiên, liền ngậm miệng lại, có chút ngượng ngùng.

\”Lần này là Diêu Nhiên hẹn em ra sao?\” Mộ Thu Từ vừa nói vừa bận rộn nướng đồ, một tay vướng việc mà vẫn có thể vừa trò chuyện với Lạc Phỉ.

\”Là tôi muốn cảm ơn em ấy, nên mới mời em ấy ra ngoài chơi. Không ngờ lại tình cờ gặp cô và Lục tiểu thư.\”

Chuyện này trước đó đã nhắc đến rồi, nhưng khi Diêu Nhiên lặp lại, cô ấy vẫn tránh không nói lý do tại sao muốn cảm ơn Lạc Phỉ. Rõ ràng là có liên quan đến chuyện cô ấy không muốn nhắc đến.

Mộ Thu Từ đoán được phần nào, nhưng thấy Diêu Nhiên không muốn nói, cô cũng không ép.

\”Trên bàn vẫn còn nhiều đồ ăn lắm, mau ăn đi kẻo nguội lại không ngon.\” Cô đổi chủ đề, giục Lạc Phỉ và Diêu Nhiên ăn nhanh.

Lạc Phỉ vừa nhai cánh gà vừa giơ tay ra hiệu rằng cô ấy đang ăn rồi. Diêu Nhiên cũng rất thoải mái, cô biết lúc này không có ranh giới về thân phận, nếu bọn họ tạo ra bầu không khí quá nghiêm túc, Lạc Phỉ sẽ không quen.

Sau khi cả nhóm ăn xong, trên bàn là một đống hỗn độn đầy xương và xiên nướng.

\”Mọi người có muốn ra bờ biển đi dạo một chút không?\” Mộ Thu Từ đề nghị, muốn tiêu hóa bớt lượng thức ăn vừa nạp vào.

Lục Y Vũ gật đầu đứng dậy, nàng ăn khá nhiều, nếu không vận động sẽ dễ bị đầy bụng.

\”Tôi không đi đâu, muốn ngồi lại một lúc.\” Diêu Nhiên lắc đầu, Lạc Phỉ bên cạnh cô cũng có ý định tương tự.

\”Chị Thu Từ cứ đi dạo đi, em ăn no quá, chẳng muốn động đậy.\” Lạc Phỉ gãi đầu, có vẻ không chắc chắn lắm. \”Chị đừng lo cho bọn em, biết đâu lát nữa em lại ăn thêm được chút gì đấy.\”

Câu này vừa nói ra, không khí bỗng chốc im lặng mấy giây.

\”Vậy hai người cứ ngồi đây một lát, chúng tôi sẽ quay lại ngay.\” Mộ Thu Từ và Lục Y Vũ rời đi, trong lòng vui vẻ vì cuối cùng cũng thoát khỏi hai cái bóng đèn sáng chói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.