Tống Kỳ nhìn thiếu tướng rời đi với vẻ mặt âm trầm, trong lòng thầm lè lưỡi: \”Lần đầu tiên thấy thiếu tướng tức giận đến vậy, kẻ dám đưa phu nhân đi e là thảm rồi.\”
\”Đến đây nào, Tinh Tinh, vào trong với dì một lát nhé.\” Trong vòng tay cô, Tinh Tinh vẫn nhìn chằm chằm về phía cửa chính nơi thiếu tướng vừa rời đi.
Cư Cửu Thành liếc nhìn cô, bị Tinh Tinh trong vòng tay cô dọa cho giật mình.
\”Sao cô lại mang con gái thiếu tướng tới đây? Thiếu tướng có biết không? Nếu không biết thì cô chết chắc rồi.\”
\”Đến lúc đó đừng có mà đổ cho tôi.\”
\”Sao tôi có thể đưa Tinh Tinh về đây mà thiếu tướng không biết chứ.\”
\”Anh bị ngốc à?\” Càng lúc càng cảm thấy tình đồng nghiệp giữa mình và Cư Cửu Thành chẳng còn bao nhiêu.
\”Chú Cư…\” Tinh Tinh được đặt lên bàn, đôi mắt ngấn lệ nhìn Cư Cửu Thành.
\”Bé con sao vậy, trông tội nghiệp quá, ai dám bắt nạt công chúa nhỏ của chúng ta chứ.\”
\”Nói với chú, để chú thay con trút giận.\” Cư Cửu Thành xoa đầu Tinh Tinh, lúc này cũng không sửa cách xưng hô của bé.
Bình thường sẽ bắt Tinh Tinh gọi là \”chú Cửu Thành\” chứ không phải \”chú Cư\”.
… Có lần thiếu tướng nghe thấy thì cười suốt nửa ngày, giải thích rằng từ \”Cư\” phát âm rất giống với một chữ nào đó.
\”Không ai bắt nạt Tinh Tinh cả, là mommy… không thấy mommy đâu.\” Tinh Tinh mím môi, cố gắng không để nước mắt rơi xuống.
Là con gái của Mộ Thu Từ, Tinh Tinh rất quen thuộc với doanh trại Thiên Hà.
Lúc Mộ Thu Từ và thiếu tướng bận không xoay sở kịp, thường sẽ đưa bé đến đây chơi cuối tuần.
Một cô bé đáng yêu như vậy, ai mà không thích chứ. Nhất là khi toàn bộ đội tàu Thiên Hà đều là Alpha thô kệch, Tinh Tinh – một Omega – đương nhiên trở thành cục cưng của mọi người.
Miệng ngọt, gương mặt xinh xắn, lại còn có bà mẹ thiếu tướng mê con điên cuồng đứng sau, chỉ với mấy điểm đó thôi đã đủ khiến ai cũng yêu quý bé.
Cư Cửu Thành nghe đến đó, ngẩng đầu nhìn Tống Kỳ, ra hiệu bằng ánh mắt: \”Chuyện gì vậy?\”
\”Tinh Tinh nói đúng, phu nhân mất tích rồi, nhưng thiếu tướng hình như đã có manh mối và đang đi tìm.\”
Tống Kỳ lấy ít đồ ăn vặt đưa cho Tinh Tinh.
\”Chút nữa thiếu tướng sẽ quay lại, Tinh Tinh ở lại đây chơi với chú Cư một lúc nhé?\”
\”Dì đi đâu vậy ạ?\” Tinh Tinh siết viên kẹo Tống Kỳ đưa, rụt rè hỏi.
\”Dì có chút việc, không thể ở lại chơi với Tinh Tinh được.\” Thiếu tướng đã không có mặt trong cuộc họp chiều, chẳng lẽ cô – phụ tá – cũng không đến?
Tống Kỳ để Tinh Tinh ở lại văn phòng, rồi gọi Cư Cửu Thành ra ngoài hành lang nói chuyện.
\”Thiếu tướng có nói gì không?\”