——Em có sợ không?
——Em không sợ, vì em tin rằng có thần linh đang bảo vệ.
——Em đừng sợ, em xinh đẹp như vậy, thần linh sẽ bảo vệ em trong bóng tối.
\”Nhưng chị ơi, trên thế giới này không có thần linh đâu.\”
——Có mà, chỉ cần chúng ta tin thì sẽ có.
\”Chị ơi, chị có đau không?\”
——Không đau, em đừng sợ.
\”Chị ơi, sau này chị đừng cười nữa được không? Họ sẽ đánh chị đó.\”
——Không, chỉ khi chị cười, thần linh mới có thể nhìn thấy chị.
——Em tin rằng cuộc sống sẽ tốt lên, vì chúng ta sẽ có rất nhiều tình yêu.
——Vì vậy, chị phải cười, phải cười thật tươi, cười thật thoải mái, để thần linh nhìn thấy.
Cuộc trò chuyện xa xôi ấy đột ngột trở lại trong trí nhớ của Hứa Thanh Trúc, khiến tâm trí cô như bị cuốn lên bởi một cơn sóng lớn.
Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn tiếng hít thở đều đặn của Lương Thích nằm trên giường, khóe miệng cô cong lên một nụ cười dịu dàng, chỉ trong chốc lát, Hứa Thanh Trúc lại bị kéo về mùa xuân năm ấy, 18 năm trước.
Năm ấy, trên đường tan học, cô bị kéo lên một chiếc xe đen, một đám người dùng vải đen bịt mắt cô.
Trong chiếc xe minivan cũ kỹ, một mùi khó chịu lan tỏa, chiếc xe lắc lư liên tục, trong miệng cô bị nhét một mảnh vải bông, răng đau nhức, miệng bị tê liệt, nước mắt cô làm ướt áo.
Cô bị đưa đến một nhà máy hóa chất cũ kỹ ở ngoại ô, cửa sắt rỉ sét, căn phòng tối tăm không thấy ánh sáng mặt trời, và hai con chó lớn hung dữ đang sủa liên hồi.
Đèn trong nhà máy hóa chất mờ ảo, một đám người đang ngồi quanh chiếc bàn nhỏ chơi bài uống rượu, nói những câu mà cô không hiểu, cười nói ồn ào, và trong căn phòng rộng lớn đó, có bảy tám cô bé cùng độ tuổi như cô, người bên cạnh cô là một cô bé mặc váy xanh, làn da trắng nõn nà.
Khi cô bé đang trong độ tuổi thay răng, cô bé đó đã có một hàm răng đều đặn và trắng sáng.
Cô bé rất thích cười, mỗi khi cười mắt cô bé đều cong lên, mỗi lần cười là góc miệng đều giống nhau, trông rất dễ chịu.
Hứa Thanh Trúc lần đầu tiên trải qua chuyện này, sợ hãi vô cùng, từ lúc bị bắt vào đó cô đã khóc không ngừng, nước mắt cứ tuôn trào như những hạt ngọc rơi xuống, đến mức mắt cô đau nhức. Cô bé bên cạnh đưa cho cô một cây kẹo mút, nhỏ giọng nói: \”Em đừng khóc nữa, chúng ta sẽ ra ngoài sớm thôi.\”
Cô bé nói: \”Mình tên là Lương Thích, \’Lương\’ là cột trụ, \’Thích\’ là thích hợp. Còn em?\”
\”Tôi tên là Hứa Thanh Trúc.\”
\”Em bao nhiêu tuổi?\”
\”Em năm tuổi.\”
\”Chị bảy tuổi, chị lớn hơn em, cho nên chị sẽ bảo vệ em.\”
\”Những người này chỉ muốn tiền thôi, khi ba mẹ chúng ta đưa tiền cho họ, họ sẽ thả chúng ta ra.\” Cô bé Lương Thích nói.