[Bhtt – Abo – Ai] Bên Em Sáng Sáng Tối Tối – Chương 118 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Abo – Ai] Bên Em Sáng Sáng Tối Tối - Chương 118

Đã hơn mười một giờ đêm, nhịp sống của cả thành phố chậm lại, dòng xe cộ trên đường cũng thưa thớt hơn.

Gió lạnh cuối thu đã cuốn đi toàn bộ lá trên các cành cây hai bên đường, chỉ còn lại những nhánh cây trơ trụi.

Trong một quán cà phê đối diện chéo với khách sạn Thụy Cảnh, khách rất ít, chỉ có một người ngồi ở bàn trong cùng.

Mái tóc đen dài, đội một chiếc mũ xanh lam, mặc áo bó tay phồng, quần ống rộng lưng cao, tôn lên vóc dáng thanh mảnh.

Cô gọi một ly cappuccino, ngồi ở góc khuất.

Nhưng hơi nóng từ cà phê đã tan hết, lớp vẽ bọt sữa trên bề mặt vẫn còn nguyên, cô cúi đầu không ngừng chạm tay vào điện thoại.

Trên màn hình, người liên lạc được lưu với biểu tượng một con cừu.
【Chưa đến à?】

【Không đến thì tôi đi đây.】

【Quán cà phê sắp đóng cửa rồi.】

Đối phương chỉ đáp lại một câu: 【Sắp đến.】

Người đang chơi điện thoại mất kiên nhẫn nhắn lại: 【Lề mề.】

Vừa gửi đi, cửa quán cà phê liền bị đẩy ra.

Một người phụ nữ mặc áo khoác xanh cỏ bước vào, vuốt lại mái tóc xoăn bị gió thổi rối. Khi nhân viên phục vụ tiến đến nói, \”Thưa cô, chúng tôi sắp đóng cửa rồi,\” cô ngẩng đầu chỉ chỉ, \”Tôi tìm người.\”

Tìm ai, không cần nói cũng biết.

Trong quán chỉ có một vị khách, nhân viên phục vụ cảm thấy thật phiền lòng. Lẽ ra họ phải đóng cửa lúc mười một giờ, nhưng vị khách này đã vào từ mười giờ rưỡi, gọi một ly cà phê rồi ngồi đó, đến giờ vẫn chưa chịu rời đi.

Họ đã nhắc khéo một lần, nhưng cô chỉ nói: \”Đợi thêm chút nữa.\”

Thậm chí còn không uống cà phê.

Quán không thể đuổi khách thẳng thừng khi đã quá giờ đóng cửa, mấy nhân viên đã đứng cả ngày, mệt rã rời, chỉ biết nhìn vị khách với ánh mắt đầy mong mỏi, hy vọng cô tự giác hơn.

Không ngờ, người cô đợi lại là bạn của mình.

Nếu họ còn ngồi nói chuyện thêm…

Chỉ nghĩ thôi mà nhân viên đã thấy đau đầu.

Còn người đến trễ, Trương Dương Ninh, vừa tách mình ra khỏi một buổi tiệc rượu chào mừng nhân viên mới, trên người còn thoảng mùi rượu.

Trương Dương Ninh đi đến bàn trong góc, ngồi xuống, nhấp một ngụm cà phê trên bàn đã nguội lạnh, liền nhăn mày: \”Cái gì thế này?\”

\”Để đó một tiếng rồi.\” Người đối diện lên tiếng, giọng lạnh lùng, mang theo chút âm u.

Trương Dương Ninh đặt túi xách lên chiếc ghế bên cạnh, giơ tay gọi nhân viên phục vụ lấy một cốc nước.

Nhân viên ngập ngừng, nhưng chưa kịp nói gì thì đôi mắt phượng của Trương Dương Ninh đã hất lên, \”Cà phê không cho uống, đến cốc nước cũng không có?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.