[Bhtt – Abo – Ai] Bên Em Sáng Sáng Tối Tối – Chương 107 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Abo – Ai] Bên Em Sáng Sáng Tối Tối - Chương 107

Khi Hứa Thanh Trúc nói hai từ \”chị gái\”, cách ngắt âm có chút kỳ lạ.

Có một sự dịu dàng và ngọt ngào không thể diễn tả thành lời.

Nghe còn rung động hơn bất kỳ cách xưng hô nào khác.

Giống như buổi sáng, lúc ở nhà cô gọi \”chị\”, làm Lương Thích cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.

Dù đã rời khỏi hoàn cảnh khi ấy, nghĩ lại cũng đủ khiến người ta vô thức đưa tay lên xoa dái tai.

Nóng bừng.

Lúc này, Lương Thích lại hỏi: \”Sao lại là \’lúc nhỏ\’?\”

Hứa Thanh Trúc khẽ cười, tay xoay vô-lăng rẽ sang hướng khác. Giọng nói lạnh lùng thường ngày nay lại mang theo chút hoài niệm và lưu luyến, tràn đầy sự vấn vương:

\”Vì chúng tôi đã rất lâu không gặp.\”

\”Sao em không đi gặp lại?\” Lương Thích nói: \”Em thích chị ấy như vậy mà.\”

Nói đến nửa câu sau, giọng Lương Thích nhẹ đi.

Cô cúi đầu, mắt khẽ cụp xuống, ngón tay tùy ý lướt trên màn hình điện thoại. Thực ra, màn hình đang tắt.

Lật qua lật lại, cũng chẳng có gì đáng xem.

Nhưng vẫn tốt hơn là quay sang nhìn Hứa Thanh Trúc.

Nhắc đến người chị gái đã lâu không gặp, giọng điệu của Hứa Thanh Trúc chậm rãi, nụ cười cũng dịu dàng.

Rất khó để nhìn thấy dáng vẻ ấy của cô.

Khi nói ra nửa câu đó, trong lòng Lương Thích có một chút mong đợi.

Cô nín thở.

Nhưng rồi Hứa Thanh Trúc hờ hững đáp:

\”Chị ấy không nhớ tôi nữa rồi.\”

Bịch.

Trái tim đang đợi Hứa Thanh Trúc phủ nhận liền rơi thẳng xuống.

Lương Thích cảm thấy một thứ cảm giác khó diễn tả, như chìm sâu xuống đáy biển, ngột ngạt vô cùng.

Cô nhấn nút hạ cửa kính xe, cơn gió lộn xộn thổi tung mái tóc, mang theo cái lạnh lùa qua gương mặt cô, giúp cô tỉnh táo hơn đôi chút.

Lương Thích chậm rãi điều chỉnh hơi thở, cố gắng giữ giọng điệu như thường ngày, nói nhẹ nhàng:

\”Thật là đáng tiếc.\”

Chữ \”tiếc\” vừa rơi xuống, nghe cũng không phải quá tiếc nuối.

Xe dừng lại chờ đèn đỏ, Hứa Thanh Trúc liếc nhìn Lương Thích qua khóe mắt, thấy cô đang dùng ngón tay tùy ý lướt trên màn hình tối đen, thấy cô cúi đầu, trầm tư.

Hứa Thanh Trúc cong ngón tay, gõ nhẹ lên vô-lăng, tạo ra một nhịp điệu chậm rãi.

Trong xe, nhạc nền là một bản piano.

\”Cô Lương.\” Giọng Hứa Thanh Trúc hơi cao lên, gọi khẽ.

Lương Thích đáp: \”Ừm.\”

\”Không vui à?\” Hứa Thanh Trúc nhàn nhạt hỏi.

Lương Thích theo phản xạ phủ nhận: \”Làm gì có, tôi rất vui mà.\”

Hứa Thanh Trúc: \”Thế à?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.