Chương 88 (2)
\”A Sở……\”
Thục phi nghe thấy tiếng gọi này, nàng bỗng ngẩng đầu lên, thấy hoàng hậu đứng bên cửa nhìn nàng cười cười.
\”Sao hoàng hậu nương nương lại đến đây\” Thục phi vui vẻ nói, vội vàng đứng dậy chạy đến trước mặt hoàng hậu hành lễ qua loa, rồi lại nắm tay người. Chỉ vừa chạm vào thì hoàng hậu đã hơi rụt lại, lúc này Thục phi mới phát hiện là nàng đã ngồi ở trong tuyết rất lâu, tay đã lạnh hết rồi.
Nàng vội rút tay về, chà chà rồi lại đặt lên môi hà hơi, ý cười trong mặt không hề giảm bớt chút nào: \”Hoàng hậu nương nương đến thăm ta sao?\”
Bình thường toàn là nàng đến điện Nhân Minh, đây là lần đầu tiên hoàng hậu giá lâm đến điện Nam Huân.
Hoàng hậu đưa lò sưởi tay trong lòng cho Thục phi, nói: \”Ngươi làm ấm trước đi.\”
Thục phi cũng không khách sao, bèn nhận lấy. Lò sưởi tay quả nhiên rất ấm, chỉ là Thục phi có hơi thất thần, suy nghĩ không biết hơi ấm là do than hồng trong lò mà ra, hay là nhiệt độ từ lòng bàn tay hoàng hậu nương nương. Khi nàng nghĩ đến vế sau, bỗng trong lòng có hơi dao động.
\”Đã mấy ngày rồi không thấy ngươi, ngươi sao thế? Cơ thể không khoẻ sao?\” Hoàng hậu hỏi.
Các nàng vừa đi vào trong vừa nói chuyện.
Trong viện phủ một lớp tuyết thật dày, mấy cây hồng mai nở rộ rất diễm lệ. Thục phi vốn đang ngồi thẫn thờ trong viện, hiện tại hoàng hậu nương nương đến nên đương nhiên không thể ngồi trong viện nữa. Sức khỏe nàng tốt, có bị gió lạnh thổi vào cũng không sao, nhưng hoàng hậu nương nương lại không thể bị lạnh được.
\”Ta…… Ta đang làm chính sự.\” Thục phi ấp úng đáp.
Hoàng hậu trông hơi kinh ngạc, Thục phi hơi dõi: \”Ta không thể làm chính sự sao?\” Như thể nàng chỉ biết nghịch ngợm thôi vậy.
Hoàng hậu không khỏi cười cười: \”Đương nhiên A Sở cũng có chính sự rồi.\”
Cung nhân đứng cạnh cửa xốc mành lên, hoàng hậu bước vào điện, lại hỏi: \”Thế chính sự đó là gì mà lại khiến cho A Sở chuyên tâm như thế?\”
Lúc này thì Thục phi lại không nói, nàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hai má phồng lên.
Hoàng hậu thấy mà buồn cười, nhìn Xuân Nhiên đứng hầu một bên. Xuân Nhiên hiểu ý, bèn bước lên trước, ghé vào tai hoàng hậu kể hết mọi chuyện.
Thục phi nhìn thoáng qua, vội nói: \”Không được nói!\”
Nhưng đã muộn, Thục phi nhìn Xuân Nhiên cụp mắt và lui qua một bên lại nhìn hoàng hậu, vành mắt đỏ hồng.
Hoàng hậu thật sự bó tay, người không thể không mắng nàng ấy trước đươc: \”Sao người lại tranh chấp với Đức phi chứ?\’
\”Là nàng chê ta không giỏi văn chương trước!\” Thục phi cả giận.
\”Vậy ngươi giỏi sao?\” Hoàng hậu lại hỏi.
Thục phi càng tủi thân: \”Không giỏi!\”
Nàng nói hai chữ \”Không giỏi\” rất có khí phách, vành mắt lại càng đỏ hơn. Mới vừa rồi chỉ là giận dữ, mà bây giờ lại là đau lòng, chỉ cảm thấy hoàng hậu nương nương cũng trào phúng nàng không giỏi chuyện văn chương.