[Bhtt 🐱 Edit][Hoàn] Thần Hôn – Nhược Hoa Từ Thụ – Chương 50 (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt 🐱 Edit][Hoàn] Thần Hôn – Nhược Hoa Từ Thụ - Chương 50 (2)

Chương 50 (2)

Mấy ngày tiếp theo, trong triều rất bận rộn, Minh Tô còn cố tình xúi giục tam hoàng tử và ngũ hoàng tử tranh đấu với nhau.

Thật ra trước kia nàng rất lười chú ý đến hai người này, chỉ để cho lực lượng của hai người bọn hắn cân bằng thì dừng. Nhưng hiện tại nàng có lòng xui khiến, nhị vị hoàng tử chất chứa oán hận đã lâu, sớm đã xé rách mặt nhau. Ngay cả vẻ ôn hòa giả tạo trên mặt cũng không giữ được, hệt như pháo đốt vậy, châm ngòi là nổ.

Hoàng đế thích nhìn bọn họ đấu đá nhưng lại không thích bọn họ đấu đá làm phiền sự thanh tịnh của hắn.

Nhưng tranh đấu nhau trên triều đình cũng rút dây động rừng, hai vị hoàng tử đã kết thành đảng phái từ lâu. Hai bên đấu đá tất nhiên là gây ra hỗn loạn, mà người nào cũng đều hô hào chỉ hoàng đế có thể làm chủ.

Hoàng đế phiền não không thôi, muốn dùng dao sắc chặt đay rối nhưng lại không biết đao này nên chém vào đâu. Hắn lại nhìn thấy Minh Tô nhởn nhơ đứng ngoài cuộc xem trò vui thì muốn nàng đứng trung lập quyết định.

Minh Tô đương nhiên sẽ không cho hắn được như ý nguyện, âm thầm khuấy cho nước càng đục hơn. Vừa làm hai vị hoàng tử hao tổn lẫn nhau, vừa âm thầm để mình lớn mạnh hơn.

Hoàng đế nhìn mà đau đầu, lại tự thấy triều đình đã sớm nằm trong sự không chế của hắn, không ai có thể lay chuyển được. Thế là muốn trộm chút nhàn hạ thoải mái, đến hậu cung đi dạo.

Đi dạo rồi mới ngạc nhiên phát hiện trong hậu cung ấy thế mà lại có thêm không ít mỹ nhân. Có một nàng đến từ Ung Châu có đôi mắt hệt như yêu linh câu nhân, vừa mở miệng thì âm thanh đã khiến người ta tê dại, mà vòng eo thì như thể chỉ cần một bàn tay là đã ôm được.

Lúc đi đứng thì từng hành động đều quyến rũ không sao tả nổi, dường như mỗi bước đi đều có thể hóa thành một đóa hồng liên.

Hoàng đế đang bực dọc lại gặp được mỹ nhân như vậy, há lại không vui mừng cho được, đương nhiên là cùng nàng ta tầm hoan mua vui rồi. Mới đầu còn biết kiềm chế, vẫn còn lo chuyện triều chính, nhưng dần dần cũng không thèm thượng triều, chỉ sai người đưa tấu chương hàng ngày đến.

Đến hè,  việc đưa tấu chương đã từ một ngày một lần thành năm ngày một lần.

Tuy có lơ là nhưng cách mấy ngày vẫn sẽ tuyên triệu đại thần bẩm việc trong tấu chương, tuy có thường xuyên trì hoãn nhưng vẫn sẽ phê duyệt.

Hoàng đế vẫn chưa hoàn toàn sa vào thanh sắc, Minh Tô cũng không vội, chỉ cần bắt đầu sa đọa thì sẽ không biết điểm dừng nữa.

Trong thời gian đó, nàng cũng bận đến mức rất ít khi gặp hoàng hậu, nhưng nàng vẫn cảm thấy hoàng hậu chính là A Mật như cũ. Mà kể từ sau đêm đó thì A Mật cũng không xuất hiện trong giấc mơ của nàng nữa.

Minh Tô lại càng nhớ nàng ấy, nàng nhớ đến mức đêm ngủ không ngon giấc, thế là thức đến hừng đông vào cung gặp hoàng hậu.

Hoàng hậu thấy nàng đột nhiên đến thì lại càng hoảng sợ, nhưng vẫn nói chuyện bình thường với nàng, còn giữ nàng lại cùng dùng tảo thiện. Lại dặn dò Huyền Quá sau này phải cẩn thận để ý, không được để công chúa chưa dùng bữa sáng mà đã đi lại khắp nơi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.