Chương 24
Ngày hôm sau, tình hình bất ngờ thay đổi.
Hai người đứng dậy ra khách điếm, một đội thương nhân hung dữ tiến lại gần khách điếm, la hét đòi ở trọ.
Minh Tô thấy trên người bọn họ toàn là cát vàng, lại nhìn ra bên ngoài, bên ngoài cũng không có gió nhiều, có thể đoán được đội thương nhân đi suốt cả đêm, hơn phân nửa là đi từ vùng hoang vắt, gió cát lớn từ phía bắc tới.
Thế là người kéo tay Trịnh Mật, muốn xem thử bọn họ đã xảy ra chuyện gì.
Chủ quán mời mọc vào, thấy sắc mặt nhóm người này khó coi, cũng không tránh, ngược lại còn cười hì hì tiến lên tiếp đón: \”Đoàn người khách quan làm sao vậy? Sao sắc mặt khó coi thế?\”
Người cầm đầu cả giận: \”Một nữ phạm trốn khỏi kinh sự, biên thành đang bị kiểm tra nghiêm ngặt đó, nhập quan còn đỡ chứ xuất quan thì rất gắt. Mấy tên lính cầm tranh đối chiếu từng người một, vô cùng gắt gao, chỉ có một chút tương đồng thì lập tức bắt lấy, không cho phân trần gì cả.\”
Minh Tô và Trịnh Mật nhìn nhau một cái, vẻ mặt rất là nặng nề.
Chủ quán nói: \”Nữ phạm chạy mất thì đúng là phải rà soát kỹ càng.\”
\”Ta nghe sai dịch quan phủ nói, công văn truy bắt sẽ được đưa xuống nhanh thôi, không đến mấy ngày sẽ dán lệnh truy nã ở các châu phủ. Bọn ta đoán chừng là trong hai ngày này.\”
Một người khác xen vào nói, có thể xuất quan nhập quan buôn bán thì ít nhiều cũng có quen biết với quan phủ.
\”Cũng không biết là nữ phạm như nào mà lại làm đến thế.\” Một lão nhân vừa ăn điểm tâm vừa cười hỏi.
\”Ai biết, phải chăng là con gái nhà quan?\”
Mấy người nói chuyện bắt đầu rộn ràng hẳn lên.
Minh Tô kéo tay Trịnh Mật đi ra ngoài, tới cạnh xe ngựa, người đỡ Trịnh Mật lên xe, nói: \”Không thể xuất quan, chúng ta phải nam hạ thôi.\”
\”Nhưng ngài……\” Trịnh Mật vẫn nhớ đến vết thương của người.
Minh Tô xốc rèm cửa lên, để nàng đi vào, cười nói: \”Phải phân biệt được chuyện nào nặng nhẹ chứ, chúng ta phải phải thoát hiểm trước.\”
Dứt lời, tầm mắt người đảo qua từng gói thuốc trong xe ngựa rồi lại nói: \”Huống chi số thuộc này đã đủ để ta dùng hơn một tháng. Thoát hiểm trước rồi lại đi tìm đại phu.\”
Cũng chỉ đành như thế.
Trịnh Mật ngồi ổn định, Minh Tô lên xe, vung roi ngựa, thay đổi tuyến đường đi về phía nam.
Những ngày tháng tiếp theo không còn yên bình như trước nữa.
Tranh của Trịnh Mật dần được khắp các châu phủ, ra vào cửa thành cũng bắt đầu thắt chặt hơn.
Hai người đành phải tránh các đường lớn trong thành, đi vào những đường mòn hoang vu, ngay cả những thôn làng hơi lớn cũng không dám đi.
Các nàng cũng cố gắng không tiếp xúc với người khác. Đa phần là ăn ngủ ngoài trời hoang dã, khi bổ sung lương thực thì cũng mua lương khô nhiều hơn. Mà mà đã vào đông, có mua nhiều chút cũng sẽ không bị hư.