Chương 23
Đào vong không phải là chuyến đi dành cho các hoàng tử các công chúa, đương nhiên là càng ít lộ liễu càng tốt.
Y phục ban đầu của Minh Tô quá sang trọng, đứng trong đám đông nhìn rất bắt mắt, vì thế Trịnh Mật đã chọn cho người một bộ vải thô. Ai ngờ, mang bố y bình thường lại càng khiến người nổi bật hơn.
Khuôn mặt Minh Tô rất thanh tú, da thịt tuyết trắng mịn màng, đôi mắt đen như hắc ngọc ôn nhuận sáng ngời. Sau khi mặc bố y vào, đầu tiên là xem dung mạo, người như thế này sẽ khiến cho người khác nghĩ rằng đây là tiểu công tử nhà giàu nghịch ngợm trốn nhà.
Thứ hai là xem khí độ, lại sẽ cảm thấy gia đình bình thường sẽ không thể nuôi được một đứa trẻ có khí độ bậc này. Ngược lại càng khiến người ta nhìn kỹ hơn và để lại ấn tượng.
Vì thế Minh Tô đành phải mang hoa phục như cũ.
Trịnh Mật cũng muốn mặc nam trang, che giấu tung tích, tiếc là dung mạo và hành động của nàng hoàn toàn mang nét nữ nhi đoan trang dịu dàng, dù có mặc y phục của nam giới cũng không giống.
Hai người tỷ đệ tương xứng, khi Minh Tô gọi Trịnh Mật là tỷ tỷ, không hề có khó xử chút nào, ngược lại còn như thể vốn dĩ là vậy.
Trái lại khiến cho Trịnh Mật nhớ tới, rất nhiều năm trước, khi các nàng mới gặp nhau, Minh Tô cũng gọi nàng là tỷ tỷ.
Hai người đi về phương Bắc, muốn xuất quan, xuân phong bất độ Ngọc Môn Quan cũng không phải là một câu nói suông, ra khỏi Ngọc Môn Quan, hoàng ân không với tới, đương nhiên cũng không có cơ sở ngầm của triều đình.
*Câu thơ cuối trong bài Xuất tái – Lương Châu từ của Vương Chi Hoán, có nghĩa là: Gió xuân chẳng đến Ngọc Môn Quan. Ngọc Môn Quan là một quan ải trên Vạn Lý Trường Thành, nghĩa của câu thơ nôm na là ở nơi xa xôi, gió xuân không đến người cũng chẳng hay.
Các nàng tính đi quan ngoại tạm lánh một hai năm, sau đó lại trở về kiếm một lối ra.
Nói đến cùng thì Trịnh Mật sớm hay muộn cũng phải về kinh.
Minh Tô vội vàng đánh xe, nửa tháng trôi qua, trời lạnh hơn rất nhiều, người cũng mặc nhiều hơn.
Nhưng gió lạnh đánh vào mặt vẫn làm gương mặt người ửng hồng, mái tóc bay tứ tung.
Trịnh Mật vẫn không vào trong xe, mà ngồi cùng Minh Tô, vùng này đường đi không tốt, rất là xóc nảy, ngựa cũng không chạy nhanh được, đi đường không khỏi chậm hơn.
\”Ngươi đi vào đi, bên ngoài lạnh lắm.\” Minh Tô cứ cách một lúc là lại khuyên nhủ.
Trịnh Mật lại không nghe lời người, bỗng nhớ tới một chuyện quan trọng, bèn nói: \”Thuốc của ngài đã hết rồi, đến toà thành tiếp theo, ngài đi gặp đại phu đi, để đại phu xem thương thế của ngài lành đến đâu rồi.\”
Minh Tô hồn nhiên không thèm để ý: \”Ta sớm không còn đau nữa rồi, không cần tốn thời gian vì chuyện này đâu.\”
\”Xem qua ta mới yên tâm.\” Trịnh Mật nhàn nhạt nói.