[Bh][Edit-Hoàn] Nghe Nói Ta Là Tra A? – Chương 74 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 4 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Bh][Edit-Hoàn] Nghe Nói Ta Là Tra A? - Chương 74

Chương 74: 074

\”Alpha khác? Ngươi nghĩ tay ta là máy lau mồ hôi à? Gặp ai cũng phải lau mồ hôi cho họ sao?\” Nhan Túy không vui hỏi.

Thích Vân Úy nhận ra mình vừa nói gì, biết nàng xúc động, mím môi: \”Xin lỗi, ngươi đừng giận.\”

Nhan Túy lạnh mặt: \”Ta không giận, ngươi mau đi đi.\”

Thấy Thích Vân Úy bắt đầu đi xuống chân núi, nàng vẫn không yên tâm, dặn theo: \”Lần này nặng quá, an toàn là trên hết, đi chậm chút.\”

Thích Vân Úy nghe Nhan Túy dặn, quay đầu cười: \”Được.\”

Mồ hôi lăn trên thái dương Thích Vân Úy, nụ cười dưới nắng lấp lánh rạng rỡ, khiến Nhan Túy thoáng ngẩn ngơ.

[Trời ơi trời ơi! Sao đột nhiên ta thấy hai người này ngọt ngào thế. Đạo diễn nên để Thích Vân Úy và Nhan Túy làm khách trú 《Cùng Nhau Sinh Hoạt》 luôn đi.]

[Ta còn nhớ ba tiếng trước Thích Vân Úy nhìn Nhan Túy kiểu mũi chẳng ra mũi mắt chẳng ra mắt, không ngờ bị vả mặt nhanh vậy. Quả nhiên không Alpha nào cưỡng lại được mị lực của đại mỹ nhân Omega Nhan Túy.]

[Hồi đầu nàng ghét Nhan Túy vì nghĩ nàng là Omega chẳng biết gì, nhưng qua chung đụng phát hiện Nhan Túy ở vài mặt còn giỏi hơn. Lý do duy nhất để ghét nàng không còn, sao không yêu đại mỹ nhân Nhan Túy của chúng ta được chứ ~]

[Yêu với chả thích gì mà, khoa trương quá. Chỉ là hết thành kiến nên sinh ra thiện cảm thôi. Đây là tổng nghệ điền viên sinh hoạt, không phải luyến ái tổng nghệ đâu nhé!]

Đợi Thích Vân Úy đi xa, Nhan Túy mới quay lại thu dọn khoai tây đã đào.

Lần này quay phim vẫn không theo Thích Vân Úy xuống núi.

Nhan Túy nhìn đám khoai tây đầy đất, ngẩng lên hỏi quay phim: \”Những khoai này phải chôn lại không?\”

Quay phim đối diện đôi mắt trong veo sâu thẳm của nàng, lắp bắp: \”Ta, ta không biết.\”

Nhan Túy: \”Ngươi giúp ta hỏi đạo diễn xem, chúng ta chắc chắn không thể đưđưa hết được số khoai này xuống, để thừa thì phí quá.\”

Quay phim vội liên lạc đạo diễn. Đạo diễn bảo nhân viên sẽ lo vận chuyển xuống, Nhan Túy không cần lo.

Trên đỉnh núi chẳng có bóng cây, Nhan Túy bị phơi đến mặt đỏ bừng. Nàng cởi áo chống nắng che đầu, ngồi cạnh đống khoai tây đợi Thích Vân Úy về.

Khi Thích Vân Úy trở lại, thấy Nhan Túy nhỏ nhắn ngồi co lại dưới nắng lớn, cô bước nhanh tới: \”Lần này ngươi xuống núi cùng ta đi. Khoai tây đào xong rồi, không cần chờ ở đây nữa, ngươi đợi ta dưới chân núi.\”

[Tiết mục đúng là không có nhân tính, biến nữ thần cao lạnh như Nhan Túy thành cô gái đáng thương làm việc đồng áng. Ô ô, nàng bị phơi lâu thế mà không chút oán thán. Nếu là ta, ta đã tự xuống núi lâu rồi, chẳng ở đây đợi đâu.]

[Ngươi còn thương nàng? Nàng lấy tiền thù lao chia cho ngươi chắc? Làm gì có việc kiếm tiền mà không khổ?]

[Trên lầu, ta là Omega, thấy Omega khác chịu khổ thì đau lòng, bị ngươi phán xét à? Đây chẳng liên quan gì đến thù lao, thấy ai khổ ta cũng thương. Ta có lòng đồng cảm thế không được sao? Ngươi nghĩ ai cũng máu lạnh như Giang Tinh nhà ngươi à?]

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.