Chương 11: Bàn tay vàng xuất hiện!
Thích Vân Úy kinh ngạc mở to mắt. Chẳng lẽ cô lại ngủ không an phận như vậy? Trước đây không hề có chuyện này.
Ngay lúc đó, Thích Vân Úy cảm thấy có gì đó đang cọ cọ lên ngực mình. Cúi xuống nhìn, cô thấy khuôn mặt trắng nõn của Nhan Túy áp vào áo ngủ của mình, gò má hơi hồng lên, rồi tiếp tục vùi sâu hơn vào lòng cô mà cọ.
Thích Vân Úy không dám động đậy, vừa xấu hổ lại có chút bối rối.
Nhan Túy cọ thoải mái rồi, cuối cùng cũng dừng lại. Nàng từ từ ngẩng đầu, hàng mi cong vút khẽ rung, đôi mắt mơ màng phủ một lớp sương mờ, ánh lên vẻ yên bình và thỏa mãn.
Nhan Túy chớp mắt mấy lần cho tỉnh, rồi đối diện ngay với đôi mắt đen của Thích Vân Úy.
\”Chào buổi sáng, ha ha…\” Thích Vân Úy cười gượng chào hỏi, trong lòng bối rối tìm cách giải thích tình hình hiện tại. Bình thường cô luôn ngủ rất yên, nhưng sao từ khi vào cuốn sách này, cô lại trở nên khác lạ như vậy?
Nhan Túy nhìn kỹ, khuôn mặt đang phiếm hồng chợt trở nên lạnh lùng. Nàng ngồi dậy khỏi lòng Thích Vân Úy, ánh mắt giận dữ.
\”Thích Vân Úy, ngươi…\”
Thích Vân Úy ngồi dậy theo, cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi. Nhưng do phần thân dưới bị đè quá lâu, cô không ngồi vững được, cả người \”đùng\” một tiếng ngã lăn xuống thảm.
Nhan Túy nhìn cô ngã dưới sàn, bất chợt nhận ra tình hình. Thực ra là do nàng tự mình lăn vào lòng Thích Vân Úy khi đang ngủ.
\”…Ngươi không đau chứ?\” Nhan Túy vội chuyển đề tài hỏi.
Thích Vân Úy không hiểu sao Nhan Túy đột nhiên không còn giận dữ. Cô từ dưới thảm đứng dậy, nói: \”Thảm khá dày, ta không sao.\”
Nhan Túy bình thản gật đầu: \”Ừ.\”
Nàng bước ra khỏi giường, đi về phía phòng vệ sinh. Tuy nhìn trông có vẻ bình tĩnh, nhưng khi để ý kỹ, có thể thấy nàng đi với dáng hơi loạng choạng.
Trong phòng chỉ còn lại Thích Vân Úy. Cô sờ sau gáy, cảm giác như vừa nghe thấy giọng nói của trợ lý ảo Tiểu Mãn vang lên.
【Chủ nhân, ngài không nghe nhầm đâu, là Tiểu Mãn đây ~】
Thích Vân Úy ngạc nhiên ngừng gấp chăn.
【Chủ nhân gặp sự cố và rơi vào trạng thái hôn mê ở thế giới thực, Tiểu Mãn đã cố gắng kết nối để hỗ trợ chữa trị, nhưng cuối cùng lại bị kéo vào cuốn sách cùng với ngài.】
Thích Vân Úy kìm nén kích động hỏi: [Sao ngươi biết đây là trong một cuốn tiểu thuyết?]
【Vì mỗi đêm Tiểu Mãn đều được ngài nhờ đọc tiểu thuyết để ngài ngủ, nên Tiểu Mãn biết mà.】
Thích Vân Úy bỗng có một suy đoán: [Vậy những giấc mơ gần đây là do ngươi truyền tải?]
【Đúng vậy, Tiểu Mãn đã dùng hết năng lượng để gửi gắm thông điệp qua những giấc mơ cho ngài.】
[Ngươi lấy năng lượng từ đâu vậy?] Thích Vân Úy thắc mắc.
【Tiểu Mãn không rõ, đột nhiên hấp thụ được rất nhiều năng lượng vào ban đêm, nhưng chỉ một lúc sau, năng lượng đó lại biến mất.】