(Bh Thuần Việt ) Chị Nợ Em Chữ “Thương ” Một Đời. – Chương 28 Trao cho chị. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Bh Thuần Việt ) Chị Nợ Em Chữ “Thương ” Một Đời. - Chương 28 Trao cho chị.

\”Hưm”.

Âm thanh trầm thấp nỉ non cứ vang vọng trong phòng, Hồ Mộc Trà đầu lưỡi không ngừng câu lấy lưỡi nàng. Trần Tường Vi hơi thở trở nên gấp gáp, từng làn hơi lạnh phả ra như que kem ngọt tan chảy trong nụ hôn.

Quần áo trên người cũng đã cởi bỏ từ lúc nào, chúng nằm trên đất xen lẫn nội y bên trong. Cơ thể nàng rất lạnh, khi da thịt của cô chạm vào ,thì như hòa vào làm cả cơ thể trở nên nóng lên . Trần Tường Vi chân di chuyển chạm vào phần đùi trong của cô, vừa mịn màng lại vừa nóng ấm.

Hồ Mộc Trà hôn lên cằm của nàng rồi hôn xuống cổ nàng, đầu lưỡi vẽ vời trên xương quai xanh trắng nõn. Trần Tường Vi nghiêng đầu thở ra một hơi, nàng đưa tay luồn vào tóc cô mà giữ chặt. Môi nhẹ di chuyển đến nơi đầy cám dỗ, Hồ Mộc Trà há miệng nuốt trọn một bên ngực của nàng. Hồ Mộc Trà mút lấy nụ hoa khiến nó đứng thẳng lên, nụ hoa của nàng hình như lớn hơn của cô nha, thật rất ngon.

“A…Trà …em …”. Tiếng nàng phát ra càng lúc càng nhiều, Trần Tường Vi ôm chặt lấy cái đầu đang không ngừng tác quái trên ngực mình, khó chịu khiến nàng cạ chân vào đùi cô.

Hồ Mộc Trà nhả ra nụ hoa đang ngậm lấy, cô tiến đến bên ngực còn lại nhìn nó một chút,cô không trực tiếp ngậm lấy mà đưa lưỡi trêu đùa. Trần Tường Vi hít một hơi tay nắm chặt tóc cô, khi cô thổi nhẹ lên nụ hôn cơ thể nàng cũng theo đó mà run lên.

Hồ Mộc Trà tay di chuyển đến vùng eo của nàng vuốt ve, cô vòng quanh qua rốn nàng một đường đi xuống bên dưới. Trần Tường Vi cảm nhận động tác của cô liền kẹp chân lại, nàng có thể cảm giác được nơi đó giờ đang ẩm ướt.

Hồ Mộc Trà không vội vàng, cô vuốt ve mơn trớn quanh đùi nàng. Vùng đùi trong da thịt mền mại như da em bé, cô nhẹ nhàng len ngón tay vào nơi trung tâm giữa chân nàng. Tay cô chạm vào nơi đồng cỏ thưa thớt, khóe môi cười rộ lên tay lại di chuyển vào sâu hơn.

“Trà…”. Trần Tường Vi rùng mình một cái, ngón tay cô đã chạm đến cánh hoa của nàng, nàng bất giác kẹp chặt ngón tay cô.

“Ngoan đừng kẹp tay chị”. Hồ Mộc Trà tay không tiến vào được nữa , cô nhẹ nhàng thì thầm vào tai nàng, còn hé môi cắn vào vành tai của nàng.

“Hức….”. Trần Tường Vi cả người nhũn ra, vành tai của nàng rất mẫn cảm, nàng hé môi khẽ kêu lên một tiếng.

Ngón tay được buông lỏng lập tức mò mẫm đi xuống, Hồ Mộc Trà hít một hơi thật sâu khi chạm vào một mảnh ướt át.

“Ướt rồi này”.

“Đáng ghét… Hưm”.

Trần Tường Vi nâng hông lên khi ngón tay cô chạm vào hạt đậu nhỏ, cô lại đang dùng đầu ngón tay xoa lấy nó.

Hồ Mộc Trà quan sát từng biểu hiện trên gương mặt nàng, cô biết mình đã chạm đúng nơi cần chạm. Hồ Mộc Trà trượt dần xuống phía dưới, cô tách hai chân nàng ra nhìn vào cánh hoa của nàng. Cánh hoa hồng nhạt vì ánh mắt nóng rực của cô mà khẽ run rẩy, một ít mật dịch đang rỉ ra như muốn nhị hoa thêm ngọt ngào.

Hồ Mộc Trà nuốt nước bọt, cô liếm liếm môi rồi tiến đến gần cánh hoa như đang mời gọi. Hồ Mộc Trà áp mặt vào nơi cánh hoa,đầu lưỡi nhô ra chạm nhẹ vào phần cánh hoa mềm mại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.