Hồ Mộc Trà vừa kéo nàng vào phòng liền ôm lấy nàng, cô cảm thấy mình chưa bao giờ khát vọng như thế. Trần Tường Vi không phản kháng để mặc Hồ Mộc Trà áp nàng xuống giường, nàng nhìn cô hàng mi cong dài nhẹ nhàng lay động. Hồ Mộc Trà thần trí mơ hồ hôn lên mi mắt nàng,Trần Tường Vi nhắm mắt lại cảm nhận hơi thở ấm nóng chạm vào mi mắt.
Hồ Mộc Trà ánh mắt chuyển xuống bờ môi căng mọng đang hé mở, cô cúi xuống hôn lên đôi môi nàng, hơi lạnh truyền đến ngọt ngào lan tỏa trên đầu lưỡi. Trần Tường Vi cơ thể khẽ run lên, nàng ôm lấy cổ cô đáp trả lại vật mềm mại trong miệng.
Phía nhà bên hông truyền đến tiếng nói chuyện trong TV, cùng với tiếng bàn luận diễn viên của Bà 6 Thiện và Tú Lan. Thỉnh thoảng ngoài sông sẽ có vài chiếc xuồng máy chạy qua kêu”tạch tạch”, thậm chí còn có thể nghe cả tiếng sủa inh ỏi của vài con chó.
Tách biệt hẳn với không khí đó, chỉ cách một bức tường ,nhưng âm thanh bên trong không thể truyền ra ngoài. Hồ Mộc Trà không chịu buông tha cho bờ môi nàng, đầu lưỡi liếm láp câu lấy lưỡi nàng đùa nghịch. Trần Tường Vi tay nắm chặt góc áo bên hông của cô, hơi thở mang theo hơi lạnh trở nên nặng nhọc hơn, nàng nắm góc áo của cô kéo lên phía trên.
Làn da ấm nóng được bàn tay lạnh lẽo chạm vào khẽ run một chút, tay nàng sờ vào eo cô vuốt ve lên xuống. Hồ Mộc Trà rời khỏi môi nàng hơi thở rối loạn, cô ngoảnh lại nhìn lên bàn tay vuốt ve eo mình. Áo của cô bị kéo lên hơn nữa lưng ,phần eo trơn bóng bị hơi lạnh chiếm giữ run rẩy.
“Trà”. Trần Tường Vi đang say mê lại bị cô cắt ngang, nàng bất mãn mà nhéo vào eo cô một cái.
Bên eo truyền đến cảm giác nhoi nhói, Hồ Mộc Trà thở hắt ra một hơi, cô nhìn nàng lại cúi xuống tiếp tục hôn. Âm thanh ướt át lại tiếp tục truyền ra, lưỡi nhỏ câu lấy nhau kéo theo tia bạc óng ánh. Hồ Mộc Trà cởi ra nút áo của nàng, khuôn ngực đầy đặn trắng mịn khiến cô ngẩn ra mà nhìn.
Trắng trắng mịn mịn như bánh bao.
Hồ Mộc Trà hé miệng đem một bên ngực nàng ngậm vào miệng, đầu lưỡi chạm vào nụ hoa đã se cứng. Cảm giác tốt đẹp truyền đến đại não, Hồ Mộc Trà liền mút mút nụ hoa như một đứa nhỏ uống sữa mẹ.
Trần Tường Vi cong người lên, hơi thở càng thêm rối loạn. Đầu lưỡi ướt át chạm vào nụ hoa cho nàng cảm giác khác lạ, đã vậy Hồ Mộc Trà còn cố tình dùng đầu lưỡi gẩy lên nụ hoa liên tục. Trần Tường Vi hít sâu một hơi rồi thở ra, lòng ngực phập phồng lên xuống khiến Hồ Mộc Trà cũng phải di chuyển theo.
Hồ Mộc Trà nhả ra một bên ngực nàng đã được mút đến sáng bóng, cô hít hít nơi khe ngực rồi khẽ cắn một cái.
“Ahh”. Trần Tường Vi đưa tay ôm lấy ngực mình, nàng dùng tay chạm vào môi cô đang mút lấy bên ngực của nàng.
Hồ Mộc Trà ngậm lấy ngón tay nàng, từ trong miệng để nàng cảm nhận đầu lưỡi của cô vừa chạm vào ngón ,lại vừa chạm vào nụ hoa kia. Trần Tường Vi xấu hổ rụt tay về, trên ngón tay vẫn còn dính nước bọt sáng loáng. Hồ Mộc Trà khi thì dùng đầu lưỡi trêu chọc, khi lại chăm chú mà mút lấy, mơ hồ còn dù lưỡi đè ép nụ hoa.