(Bh Thuần Việt ) Chị Nợ Em Chữ “Thương ” Một Đời. – Chương 11 Tìm chị cho con – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Bh Thuần Việt ) Chị Nợ Em Chữ “Thương ” Một Đời. - Chương 11 Tìm chị cho con

Tiếng xe hơi dừng lại trước một căn nhà lầu hai tầng, Dương Thu Thảo được chồng chưa cưới mở cửa xe đưa vào nhà. Võ Thành Nhân ôm lấy một cái thùng to đem vào nhà cho cô, hắn thấy vợ mình có vẻ hoảng sợ. \”Em sao vậy xảy ra chuyện gì sao\”.

\”Không có gì \”. Dương Thu Thảo thở ra một hơi trả lời , lo sợ trong lòng cũng đã không còn như khi ở nhà Hồ Mộc Trà. Dương Thu Thảo vừa bước vào nhà đã đến thắp nhang vái lại trước bàn thờ gia tiên, trong miệng cô lầm bầm khấn vái gì không nghe rõ.

Bà Huệ từ trong phòng đi ra đã thấy con gái thắp nhang thì tiến đến, đợi khi cô vái xong mới mở miệng hỏi. \”Con thấy cái gì sao\”.

\”Lát nữa con nói cho mẹ nghe\”. Dương Thu Thảo nói nhỏ với bà Huệ rồi đi ra ngoài phòng khách , cô nói chuyện với chồng rồi tiễn hắn về.

Bà Huệ ngồi xuống cái ghế gỗ màu hạt dẻ, bà cằm lấy bình trà rót ra ly uống. Trà này là trà xanh Thái Nguyên chồng bà thích uống nhất, chồng bà có thói quen uống trà mới đi ngủ.

Đợi đến khi xe hơi đi mất Dương Thu Thảo mới đóng cửa đi vào nhà, cô ngồi xuống ghế gỗ cầm ly trà uống một hơi. \”A\”. Dương Thu Thảo lè lưỡi la lên trà nóng quá đi mất.

\”Nè uống nước lạnh cho nó đỡ, trà nóng mà con làm như nước lọc vậy tua một hơi\”. Bà Huệ thấy con gái bị bỏng lưỡi liền đến tủ lạnh lấy nước, con bé nhà bà bị làm sao không biết.

\”Mẹ con bị ma đẩy\”. Dương Thu Thảo uống nước xong gương mặt trầm trọng nói, theo như cô thấy chắc chỗ cái ghế đó của người khuất mặt đã sử dụng.\”Con lỡ ngồi lên người ta\”

\”Chết rồi\”. Bà Huệ bật người ngồi dậy lo lắng hoảng lên , bà vô cùng tin tưởng vào chuyện tâm linh, con gái bà ngồi lên người ta chắc họ sẽ quở trách cho xem.\”Con bước lại bàn thờ xin gia tiên phù hộ một lần nữa, mẹ đem gạo muối rải trước cửa\”.

Bà Huệ nói xong thì đứng lên đi làm ngay, bà lấy muối trắng rải khắp cửa nhà. Khi rãi xong bà liền vào phòng mở tủ lấy ra một vòng tay làm bằng dâu tằm, đây là bà đi thỉnh từ một ông thầy cao tay ở núi Thất Sơn An Giang. Bà Huệ đem đưa cho con gái dặn dò không được tháo ra, bà còn chưa an tâm nên lấy tỏi treo trước cửa phòng của cô.

Làm xong hết mọi chuyện thì cũng đã gần 1h , Dương Thu Thảo leo lên giường đắp chăn ngang ngực ngáp dài một cái. Dương Thu Thảo rất nhanh chìm vào giấc ngủ, nhưng không bao lâu lại thấy rất khó chịu. Cô cảm giác như có ai đó đang vuốt ve mặt của cô, trên gò má trở nên vừa ngứa vừa lạnh. Dương Thu Thảo nhíu mày mở mắt ra muốn xem là cái gì, khi cô vừa mở mắt ra thì hét lên một tiếng kinh hãi.

Trước mặt cô bây giờ là một gương mặt đầy máu,mái tóc dài che kín một bên con ngươi đỏ rực. Dương Thu Thảo ngã nhào xuống giường cố gắng bò ra cửa , miệng cô bây giờ cứng đơ không phát ra nổi âm thanh nào.

\”Tránh xa chị ấy ra\”. Trần Tường Vi khóe môi cong lên phát ra nụ cười ghê rợn, tiếng cười vang vọng nặng nề quanh quẩn khắp phòng.

Dương Thu Thảo sợ hãi bịt lại lỗ tai, cô nhắm chặt mắt lại không dám nhìn đến nàng nữa. Trần Tường Vi lướt đến dí sát gương mặt trắng bệch đầy máu vào mặt Dương Thu Thảo,nàng đưa lên móng tay nhọn đâm vào tay cô cười man dại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.