Từ đó hai người càng thân mật hơn, nhưng Vân Tiểu Miên vẫn chưa thỏa mãn, nàng tìm về một cái váy, dựa theo trí tưởng tượng cắt vài lỗ để hở ra da thịt trên người mình, gần đây nàng học múa một thời gian, dáng người đã mềm mại đi không ít, cũng học được nhiều động tác hơn, thậm chí còn nghĩ đến dáng vẻ Lục Thư Hàn thần hồn điên đảo vì nàng.
Chờ Lục Thư Hàn trở về, Vân Tiểu Miên gấp không chờ nổi mà kéo nàng vào trong phòng, đóng cửa lại, cầm xiêm y đi ra sau tấm bình phong. Lục Thư Hàn thấy cử chỉ quen thuộc, liền đoán được, đại khái là nàng lại muốn nhảy múa cho mình xem đây mà, có lẽ là sau một thời gian luyện tập muốn cho mình xem thử thành quả của nàng.
Lục Thư Hàn thẳng lưng ngồi bên cạnh bàn, nghiêm túc chờ Vân Tiểu Miên. Chẳng mấy chốc, Vân Tiểu Miên đã ra tới, Lục Thư Hàn lập tức bị xiêm y trên người nàng thu hút ánh nhìn — sao lại rách rưới thế này? Lục Thư Hàn không thể để tâm vào vũ điệu của Vân Tiểu Miên, nàng chỉ lo nhìn bộ đồ \”lam lũ\” kia, hơi hơi nhíu mày.
Là người trong phủ lén ức hiếp Tiểu Miên sau lưng mình sao? Không phải chứ, mình đã dặn Hỉ Thước canh chừng cẩn thận thì làm gì có ai dám ức hiếp nàng, ngay cả nha đầu trong phủ cũng không áo rách quần manh thế này. Hay là Tiểu Miên muốn ám chỉ với mình chuyện gì? Đúng rồi, tuy nói ở trong phủ có ăn có uống, mình cũng thường xuyên mua chút trang sức phấn mặt cho nàng, nhưng mình vẫn luôn sơ sót chưa cho nàng tiền tiêu vặt, thế thì nàng ở trong phủ có khác gì \”ăn mày\” đâu?
Nghĩ thông suốt rồi, Lục Thư Hàn giãn mày ra, lúc này mới bắt đầu thưởng thức điệu múa của Vân Tiểu Miên, gật gật đầu, đúng là có chút tiến bộ. Vân Tiểu Miên thấy Lục Thư Hàn ngồi yên một chỗ không chút nao núng, vẫn không hề có ý định nhảy múa cùng mình, liền đánh bạo bước qua đó, vươn tay ra.
Lục Thư Hàn lấy từ trong ngực ra một túi tiền, đặt vào lòng bàn tay Vân Tiểu Miên, Vân Tiểu Miên nhìn túi tiền trong tay, nhất thời ngây ngẩn cả người. Lục Thư Hàn thấy nàng sững sờ, đoán là nàng không lường trước được mình sẽ cho nàng nhiều tiền như vậy, có chút đắc ý đứng lên: \”Em cầm nhiêu đây mà xài tạm, sau này mỗi tháng ta đều sẽ cho em tiền tiêu vặt bằng với các di nương* trong phủ.\”
*thiếp của Lục lão gia
Vân Tiểu Miên không biết Lục Thư Hàn vì sao lại đột nhiên nhắc tới chuyện này, còn chưa kịp phản ứng thì Lục Thư Hàn đã đến tủ quần áo chọn ra một bộ xiêm y cho nàng, bảo nàng thay ra. Vân Tiểu Miên trong phút thất thần để sót lại một nút áo chưa cài.
Lục Thư Hàn đang đọc sách, Vân Tiểu Miên ngồi bên cạnh nàng đếm số tiền trong túi, mới vừa rồi còn ngây người thế mà bây giờ chỉ lo đếm bạc mà quên mất hôm nay ước nguyện ban đầu của mình là gì, nàng chưa từng thấy nhiều bạc đến vậy bao giờ, số tiền này mà ở trong thôn chắc phải sống được nhiều năm lắm.
Lục Thư Hàn thấy nàng vui vẻ ra mặt, cũng cười buông sách trong tay, thưởng thức bộ dáng \”cô bé tham tiền\” của nàng, ai ngờ liếc mắt một cái liền thấy nút áo chưa cài của Vân Tiểu Miên, từ bên kia nhìn qua, loáng thoáng có thể nhìn thấy da thịt bên trong yếm.
Lục Thư Hàn nín thở, quay đầu đi, trên mặt hơi hơi đỏ lên, lại nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua, lập tức nhắm hai mắt lại, thầm mắng chính mình không biết xấu hổ. Lục Thư Hàn mở một con mắt nhìn thái độ của Vân Tiểu Miên, lại quay đầu, nghĩ ngợi, nhất định là nàng đang câu dẫn mình!