Cố Khê Nghiên nguyên bản muốn hỏi Diệp Thấm Minh còn cần giải quyết chuyện gì, nhưng là sợ ảnh hưởng nàng chữa thương, liền ngừng câu chuyện, thúc giục nàng nhanh loại trừ hỏa diễm còn lưu lại trên vết thương.
Diệp Thấm Minh nhắm mắt lâm vào tu luyện, Cố Khê Nghiên an tĩnh ngồi ở một bên nghe đối phương hô hấp biến hóa. Ngắn ngủi mấy tháng, Cố Khê Nghiên lại một lần trải qua thảm kịch như tám năm trước, để nàng thực sự quá mệt mỏi.
Nàng nghiêng đầu nghe Diệp Thấm Minh hô hấp, ngửi hương vị trên người nàng ấy, tâm mệt mỏi chung quy dâng lên một tia ấm áp. Khóe môi hơi hơi gợi lên, nàng là đời trước tích bao nhiêu đức, đời này mới có thể may mắn gặp được người yêu tốt như vậy. May mắn đến bực nào, mới có thể được đến nàng ấy khuynh tâm.
Đối với chuyện tình ái, nàng tựa hồ chưa bao giờ đi tưởng tượng qua, cho dù ngẫu nhiên cùng A Thất đàm luận một ít si nam oán nữ chuyện xưa thoại bản, cũng luôn cảm thấy không nhiều thú vị, lại không ngờ dừng ở trên người mình, đã là nếm qua đủ loại tư vị chua ngọt, chung quy vẫn là hạnh phúc.
Cố Khê Nghiên thấp thấp thở dài, có chút bất đắc dĩ mà mỉm cười, ý cười lại là mang theo ngọt ngào. Nàng thật tiếc bởi vì nhìn không thấy Diệp Thấm Minh, bằng không như vậy ngắm nàng ấy, liền có thể cảm giác năm tháng tĩnh hảo.
Nàng hãy còn ngồi ngay ngắn bên giường, rõ ràng nhìn không thấy, nhưng vẫn chăm chú nhìn Diệp Thấm Minh, người cũng dịch đến gần. Lúc Diệp Thấm Minh mở con ngươi liền thấy được tiểu người mù của nàng đoan chính nhìn nàng, ân, đại khái là nhìn, thấu đến rất gần, nhìn không chớp mắt, biểu tình cực kỳ đáng yêu.
Diệp Thấm Minh rất muốn cười, nàng mặt mày nhu hòa, ý cười doanh doanh mà dán đi qua: \”Nàng nhìn chằm chằm ta như vậy, có thể thấy được ta sao?\”
Cố Khê Nghiên khẽ nheo mắt, duỗi tay chạm đến gò má của nàng mềm nhẹ vuốt ve, ôn cười nói: \”Không biết nữa, rõ ràng ta mù, nhưng như vậy nhìn chằm chằm nàng, ta lại cảm thấy thực vui vẻ. Cảm nhận được khí tức của nàng, ngửi được hương vị của nàng, dò xét được thân thể nàng, cũng không khác gì chính mắt nhìn.\”
Diệp Thấm Minh thẳng tắp nhìn nàng, trong mắt ánh sáng từng chút thấm ra, sau đó ôn nhu nắm lấy tay Cố Khê Nghiên, vuốt ve dọc theo những ngón tay của nàng: \”Khê Nghiên, nàng thế nào sẽ nói lời âu yếm như vậy?\”
Cố Khê Nghiên sửng sốt, bật cười nói: \”Đây cũng là lời âu yếm sao?\”
Diệp Thấm Minh ánh mắt nóng lên, nỉ non nói: \”Nếu không phải, ta vì sao đặc biệt muốn hôn nàng đây?\”
Thấy đối phương vành tai đỏ lên, Diệp Thấm Minh cúi người đi qua, được như ý nguyện mà hôn lên đôi môi nàng yêu tha thiết.
Cố Khê Nghiên lông mi run rẩy, nhu thuận hé môi đón lấy nàng, ngón tay thiếp lên gương mặt nàng, từng chút vòng qua sau gáy, ôn nhu vuốt sợi tóc dài của nàng.
Diệp Thấm Minh có chút áp đến, đẩy Cố Khê Nghiên tựa vào đầu giường, nàng một chân xen vào giữa hai chân Cố Khê Nghiên, tránh cho đè nặng lên đùi nàng. Cố Khê Nghiên ngưỡng cổ cùng nàng hôn sâu, tay trượt xuống đỡ lấy eo nàng, rất cẩn thận tránh chạm đến thương trên lưng Diệp Thấm Minh.