Sau khi Cố Khê Nghiên mang hai người Mộc Cẩn rời đi, trực tiếp thuấn di đến ngoại thành nơi Thanh Vu cùng Khúc Lâm Nhi trú ngụ.
Mộc Cẩn vừa rơi xuống đất cơ hồ là bắn lên, cấp tốc đỡ lấy Cố Khê Nghiên, kinh hoảng thất thố kiểm tra thân thể của nàng: \”Tiểu thư, ngài có khỏe không? Bị thương ở nơi nào?\”
Nàng gắt gao nhìn chằm chằm giữa lưng Cố Khê Nghiên, đôi mắt đều đỏ, mới vừa rồi nàng dư quang liếc đến nam nhân kia cuối cùng thả ra nhất chiêu, đến bây giờ đều là tay chân lạnh lẽo.
Cố Khê Nghiên ngực buồn đau đến lợi hại, trong cơ thể khí huyết không ngừng cuồn cuộn, nhưng thực hiển nhiên đây đã là kết quả tốt nhất. Nàng lắc lắc đầu trấn an Mộc Cẩn, tay chậm rãi dán ở ngực. Nàng đôi mắt thượng lụa trắng có chút loạn, mảnh vải sau đầu rũ ở trước ngực, nàng liền như vậy ngồi xuống đất, tay bưng ngực có chút khẩn, trong đầu hồi ức chuyện phát sinh một khắc kia.
\”Ta, ta giống như thấy từ giữa lưng Cố tiểu thư toát ra một cỗ ánh sáng xanh lục, đem ám khí của hắn đánh tan.\” Thanh Vu cũng là lòng còn sợ hãi, lại còn có chút tò mò.
\”Cỗ ánh sáng xanh lục? Tiểu thư, ngài mang theo bảo bối gì sao?\”
Vừa nói Mộc Cẩn liền nhìn đến sắc mặt Cố Khê Nghiên vốn đang tái nhợt lại cong môi mỉm cười, nhẹ giọng nói: \”Là bảo bối, có người cố ý đưa ta, nhưng không nghĩ tới nó lại có thể hộ ta.\” Lúc nàng nói đến hai chữ \’bảo bối\’, biểu tình vừa mềm ấm vừa vui vẻ.
\”Chính là vị bằng hữu mà tiểu thư nói đã giúp ngài rất nhiều tặng sao?\”
\”Ân.\” Cố Khê Nghiên đứng lên phất đi bụi đất trên người, không khỏi nhớ đến ngày đó từ biệt, Diệp Thấm Minh lưu lại một mạt ý niệm trong tim nàng, nói là để phòng nàng ngày sau.
\”Nếu ngày sau nàng thật cùng ta đao kiếm tương hướng, nàng sinh tử đều ở ta nhất niệm, hiểu được không?\”
Bất đắc dĩ cười, Cố Khê Nghiên trong lòng nói không nên lời tư vị gì, lúc ấy nàng thực sự bị Diệp Thấm Minh ngôn ngữ làm tổn thương tới rồi, chưa từng nghĩ cái gọi là mạt ý niệm quyết định sinh tử của nàng, cuối cùng lại là hộ tính mạng nàng, người nọ thật sự là quá thích khẩu thị tâm phi.
Nàng nhìn về phía chân trời, mở miệng nói: \”Chúng ta cần nhanh chóng rời khỏi đây, hắn rất có thể sẽ đuổi tới, lập tức đi.\”
Thanh Vu gật đầu, ôm hôn mê Khúc Lâm Nhi, nhìn Cố Khê Nghiên xóa đi hết thảy khí tức các nàng, ba người liền trực tiếp rời khỏi Dĩnh Châu Thành.
\”Tiểu thư, như vậy liền đi rồi, ngài không quay về nhìn một cái sao?\” Mộc Cẩn nhìn Dĩnh Thành dưới chân đã khuất trong một mảnh mây mù, cẩn thận hỏi.
Nàng biết phụ mẫu của tiểu thư ở tại Dĩnh Châu, tiểu thư cũng âm thầm đến nhìn mấy lần, nơi kia còn có một người giống tiểu thư như đúc, tiểu thư nói đó là con rối của mình. Biết đầu đuôi sự tình Mộc Cẩn rất là đau lòng, nghĩ tiểu thư trước lúc rời đi tốt xấu gì cũng sẽ về thăm nhà một lần nữa, bằng không thế cục trước mắt, sợ rằng về sau không còn cơ hội.