Tạ Uyển đã thu thập xong hành lí chuẩn bị mang theo.
Mà toàn bộ hạ nhân Cố gia, Cố Khê Nghiên đều cho một phần gia sản, để bọn họ tự mình mưu sinh tốt.
Mấy người A Thất ở một bên nhìn Cố Khê Nghiên để quản gia trao trả lại hạ nhân khế ước, khổ sở vạn phần, trong lúc nhất thời trong phủ không khí có vẻ phá lệ trầm trọng.
Cũng có một ít hạ nhân từ nhỏ lớn lên ở Cố gia không muốn rời đi, Cố Khê Nghiên ngay từ đầu liền nói, nguyện ý rời đi sẽ cấp một phần gia sản, không muốn rời đi có thể bồi tiếp lão gia cùng lão phu nhân.
A Đại cùng A Thất dĩ nhiên không chịu đi, quản gia nhìn Cố Khê Nghiên lấy ra khế ước các cửa hiệu, trong mắt ẩn ẩn lệ ý: \”Tiểu thư, ta theo lão gia đã hơn ba mươi năm, ta không thể rời đi.\”
Cố Khê Nghiên có chút chua xót: \”Trần bá, ta biết. Nhưng Cố gia nhiều sản nghiệp như vậy, bây giờ phụ thân rời đi liền sẽ hủy trong một sớm. Ngài vì Cố gia tận tâm tận lực, giao cho ngài là hoàn toàn thỏa đáng, ngài có thể một mình đảm đương tốt. Phụ thân tín nhiệm ngài, ta cũng kính ngài, Cố gia sản nghiệp giao cho ngài là lựa chọn tốt nhất, xem như tâm huyết ba đời Cố gia vẫn còn giữ lại.\”
Trần bá nghe vậy trầm mặc hồi lâu, hắn duỗi tay tiếp nhận khế nhà đất cửa hiệu, lão lệ tung hoành: \”Tiểu thư, ta minh bạch ý tứ ngài. Mặc kệ lão gia cùng tiểu thư đi nơi nào, đều nhớ rõ báo cho ta, Cố gia tất cả đồ vật ta thay các ngài giữ gìn. Nếu có một ngày, các ngài có thể trở về, hết thảy vẫn là của Cố gia.\”
Đem sự tình đều giao phó xong, Cố Khê Nghiên ngồi ở trong viện, thật lâu cũng chưa nói chuyện. Từ ngày hôm qua cùng Diệp Thấm Minh nói dự tính của mình, nàng đã không nhìn thấy nàng ấy.
Mà bên kia A Đại đạt được tin tức, Dương gia cùng Tri châu phủ tựa hồ có hành động, hơn nữa xung quanh Cố phủ vẫn luôn có nhiều người lén lút thăm dò. Cố Khê Nghiên biết hiện tại nhìn như yên tĩnh, bất quá là bình yên trước bão táp, nàng không thể ngồi chờ.
Đại phu trị thương cho Cố Diệp đã ra tới, Cố Khê Nghiên tiễn hắn một đoạn: \”Hoa đại phu, gia phụ thân thể đại khái khi nào có thể đi lại, nếu yêu cầu bôn ba nhiều ngày có ổn không?\”
Hoa đại phu cùng Cố phủ quan hệ mật thiết, cũng là người đáng giá tin cậy, hắn nghe xong thoáng trầm ngâm: \”Liền Cố lão gia trạng huống này, ít nhất cần tĩnh dưỡng năm sáu ngày mới có thể chịu nổi ngựa xe mệt nhọc, bằng không sợ là muốn chịu tội.\”
Cố Khê Nghiên trong lòng suy sụp, nhưng vẫn gật đầu: \”Đa tạ Hoa đại phu, A Đại, tiễn Hoa đại phu trở về.\”
Nàng đứng ở tại chỗ, duỗi tay xoa xoa ấn đường, năm sáu ngày lâu lắm, chỉ sợ đến lúc đó cái gì đều chậm.
Cố Khê Nghiên tại chỗ đứng hồi lâu mới trở về phòng. Nàng không chú ý tới phía sau một đôi con ngươi sâu kín nhìn nàng hồi lâu, hồng y nữ tử bất đắc dĩ mà trầm thấp thở dài.
Cố Khê Nghiên ở trong phòng ngồi nửa ngày, A Thất cùng Tiểu Ngũ hai người ở hành lang thủ hộ, trong mắt đều là lo lắng.
Cố Khê Nghiên lấy lại tinh thần, đối với hai người nói: \”A Thất, Tiểu Ngũ, giúp ta gọi Trác Lãng tới.\”
Lúc A Thất dẫn theo Trác Lãng trở lại, Cố Khê Nghiên đang dán lại một phong thư. Nàng ngẩng đầu nhẹ giọng nói: \”A Thất, để ta đơn độc cùng A Lãng nói chút chuyện.\”