Hai người đối diện tĩnh tọa, Diệp Thấm Minh cũng không nói nhiều chỉ là thỉnh thoảng đánh giá Cố Khê Nghiên .
Cố Khê Nghiên có thể nhận ra được ánh mắt Diệp Thấm Minh dán lấy mình, thoáng cảm thấy quẫn bách, liền nói sang chuyện khác: \”Mấy ngày trước ta đi Trà viên tìm nàng, cảm giác nàng đều không ở. Đêm qua trở về còn bị thương, nàng mấy ngày nay. . . . Nhưng là gặp chuyện gì?\”
Diệp Thấm Minh không có trả lời ngay, chỉ là nhàn nhạt nhìn nàng. Cố Khê Nghiên ngẫm nghĩ phát hiện chính mình có chút đường đột, lại xin lỗi nói: \”Ta chỉ là thuận miệng hỏi, nếu nàng không tiện trả lời. . . \”
\”Không có gì không tiện , ta không phải đã nói Đan Dương Thành yêu vật không ít sao, vì lẽ đó ta đi ra ngoài một chuyến, muốn chào hỏi đồng loại một phen. Có điều, bọn họ tựa hồ cũng không hoan nghênh ta, vì lẽ đó tránh không được xảy ra xung đột.\”
\”Bọn họ có thể thương tổn được nàng?\”
\”Ta tuy là yêu, nhưng thân thể vẫn là máu thịt, có thể thương tổn được ta có gì kỳ quái.\” Diệp Thấm Minh nói tới hững hờ, trong mắt nhưng ngậm tia cười trào phúng. Mặc dù bọn chúng đều là đánh lén, nhưng số Yêu Đan của những yêu vật kia, tốt xấu cũng có tác dụng giúp nàng khôi phục một ít.
Cố Khê Nghiên không nhìn thấy vẻ mặt của nàng, chỉ có thể từ trong giọng nói phân biệt ra tâm tình nàng ẩn giấu, nhưng đối mặt Diệp Thấm Minh, nàng không cách nào hiểu thấu như đối những người khác, cũng không thể làm ra phán đoán chính xác được.
Diệp Thấm Minh hẳn là sống đã rất lâu, một đại yêu chìm nổi trên thế gian không biết bao nhiêu năm, nàng ấy muốn che giấu tâm tình, nàng một cái phàm tu tục tử bất quá sống kiếp phù du mười tám năm, có thể nhìn thấy được bao nhiêu đây? Mà trong này thật thật giả giả như thế nào, Diệp Thấm Minh tựa hồ cũng nghĩ không liên quan đến nàng.
Cố Khê Nghiên không ngốc, Diệp Thấm Minh đi tìm những yêu vật kia tất nhiên sẽ không đơn giản chỉ là muốn chào hỏi, có điều sự thật bên trong, nàng ấy cũng không muốn nói cho nàng biết.
Thấy Cố Khê Nghiên xuất thần, Diệp Thấm Minh đưa tay ở trước mặt nàng giơ giơ, tuy rằng Cố Khê Nghiên không nhìn thấy, nhưng gió thổi phất qua vẫn là đem nàng kéo trở lại.
\”Đang suy nghĩ gì đấy?\”
Cố Khê Nghiên lấy lại tinh thần, nhấp môi dưới: \”Vô sự, ta không biết những yêu vật kia sức mạnh lợi hại bao nhiêu, nhưng nàng một mình phải nhiều cẩn thận, không nên bị thương nữa rồi.\”
Diệp Thấm Minh con mắt ngưng lại, trong đầu lại đột nhiên vang lên một câu nói: \”Nàng mặc dù tu vi cao thâm, nhưng một mình vẫn phải nhiều cẩn thận, không nên bị thương nữa rồi.\” Giọng nói này thanh uyển nhu hòa, thế nhưng một câu quan tâm vẫn như cũ vững vàng không gợn sóng, tựa hồ chỉ là đơn giản tâm tình.
Diệp Thấm Minh chỉ cảm thấy trong lòng tê rần, lời này ai nói ? Nhưng là mặc cho nàng làm sao hồi ức, cũng không bắt được người kia nửa phần bóng dáng. Nàng mạc danh nôn nóng, càng muốn đem cỗ buồn bực này phát tiết vào người trước mặt.
\”Đây là chuyện của ta, không cần nàng bận lòng, cũng không cần nhiều lời. Ta mặc dù giữ nàng lại, nhưng sẽ chỉ bảo vệ nàng ở trong phạm vi cho phép, vì lẽ đó nàng bận tâm nhiều cũng vô ích thôi.\”