[Bh-Edit-Hoàn] Phạm Thượng – Huyền Tiên – Phúc lợi 3 – Bảo bối – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bh-Edit-Hoàn] Phạm Thượng – Huyền Tiên - Phúc lợi 3 - Bảo bối

Hơi nóng ẩm ướt phả thẳng vào mặt, dù đã có chuẩn bị, nhưng Mục Nhược Thủy vẫn trở tay không kịp.

Quá trình thì quen thuộc, nhưng cảm giác lại vô cùng xa lạ.

Không thở nổi, ở khắp mọi nơi.

Đôi môi không bị Phó Thanh Vi lấp kín của Mục Nhược Thủy vô thức mấp máy, hoàn hảo truyền đạt mọi cảm giác của nàng.

Phó Thanh Vi hạ người xuống một chút, để lộ sống mũi sáng lấp lánh của người phụ nữ. Nàng cúi mắt nhìn vào đôi mắt thất thần của Mục Nhược Thủy trong ánh sáng mờ nhạt.

\”Nhược Thủy.\”

Môi Mục Nhược Thủy đang bị nàng lấp kín, không thể mở lời, sau khi chậm mất nửa nhịp, cô đưa mắt liếc lên trên.

Phó Thanh Vi nói: \”Xin lỗi, em kích động quá rồi.\”

Nàng tiếp tục giữ chặt môi cô, nàng dùng môi mình tùy tiện áp sát.

Mục Nhược Thủy ngậm miệng lại, không mở, không đáp lại.

Phó Thanh Vi tự mình chơi một lúc, lại một lần nữa cọ vào sống mũi cao thẳng của cô, từng hơi thở ngắt quãng, quyến rũ khẽ bật ra từ cuống họng.

Hai tay Mục Nhược Thủy siết chặt trong tay áo, khớp xương trắng nổi bật.

Cằm cũng bị nàng cọ vào, nàng dần không chịu nổi, đưa tay xoa lấy vành tai ấm nóng của cô, khẽ cầu khẩn: \”Mở miệng ra, được không?\”

Mục Nhược Thủy quay mặt đi.

Không đời nào cô lại mở miệng làm chuyện đó với chính mình.

\”Làm ơn đi mà.\” Phó Thanh Vi nói, \”Hôn em một cái thôi.\”

Người giấy nhỏ dùng trên người nàng, bản thân nàng lại không có liên kết ngũ cảm, nên cảm giác của nàng y hệt bình thường, chỉ là trong đầu nghĩ đến việc Mục Nhược Thủy đang cùng nàng chịu đựng chuyện này, nên mới càng kích động.

Một lát sau, lời cầu khẩn của Phó Thanh Vi mang theo chút âm thanh nghẹn ngào.

\”Không được đâu, một mình em không làm nổi.\”

Mục Nhược Thủy không đành lòng thấy nàng khó chịu, liền hơi hé đôi môi đỏ.

Phó Thanh Vi chớp lấy cơ hội, lập tức áp lên đôi môi vừa mở ra, cọ sát mạnh mẽ, ngặm mút kề sát.

Da đầu Mục Nhược Thủy tê rần vì động tác bất ngờ của nàng.

Sâu trong cơ thể cũng run lên vài nhịp, ngón tay siết chặt.

Mục Nhược Thủy không kìm được mà mở miệng thở gấp, tất cả đều phả lên đôi môi mỏng manh nhạy cảm của Phó Thanh Vi.

Phó Thanh Vi hôn cô sâu hơn.

Vừa hôn vừa mê loạn gọi \”bảo bảo\”, \”bảo bối\”.

Phó Thanh Vi được đà lấn tới: \”Người đưa lưỡi ra một chút, có được không?\”

Mục Nhược Thủy: \”……\”

Phó Thanh Vi vẫn tiếp tục cọ sát một hồi, dây thần kinh lý trí của Mục Nhược Thủy sắp bị nàng nghiền nát, tác động đan xen lên thể xác và tâm lý, chẳng biết từ lúc nào đã đưa đầu lưỡi ra một chút, lướt nhẹ qua môi nàng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.