Nói đến người giấy nhỏ, là pháp thuật chia sẻ ngũ cảm do Phó Thanh Vi tự sáng tạo, vào thời đại công nghệ chưa phát triển, có thể dùng nó để trông nom sự an nguy lẫn nhau.
Khi các phương tiện liên lạc hiện đại như video, điện thoại ra đời, chức năng của người giấy nhỏ đã sớm bị thay thế. Ngoại trừ lúc Mục Nhược Thủy vừa tỉnh lại, từng dùng người giấy để theo dõi hành động của Phó Thanh Vi, tìm hiểu thế giới dưới núi.
Sau khi dọn xuống núi sống chung, Mục Nhược Thủy chưa từng nghĩ lại đến pháp thuật kỳ lạ này.
Vậy làm sao mà chuyện cũ được nhắc lại?
Người giấy cần lập đàn làm phép, duy trì bằng linh lực, có sự bất tiện nhất định, nhưng đồng thời cũng tạo ra sự liên kết cảm giác mà video không thể thay thế. Lấy mắt người làm mắt ta, dùng đôi chân người bước khắp Cửu Châu.
*九州/Cửu Châu: chỉ chín khu vực hành chính của Trung Quốc thời xưa, sau dùng để chỉ Trung Quốc.
Cái sau thì không cần, nhưng cái trước lại rất thú vị.
Hàng ngày, Phó Thanh Vi làm việc ở Miếu Thành Hoàng, Mục Nhược Thủy ngày nào cũng đi cùng, phạm vi hoạt động riêng không vượt quá một cây số quanh miếu. Năm này qua năm khác, Mục Nhược Thủy không hề phàn nàn, còn lấy làm vui vẻ, nhưng số lần nằm ngủ gục trên bàn lại càng lúc càng nhiều, Phó Thanh Vi không nỡ để cô lãng phí thời gian nơi địa phủ không ánh mặt trời.
Vì vậy nàng chủ động nói với Mục Nhược Thủy có thể ra ngoài dạo chơi trong lúc nàng làm việc. Nếu Phó Thanh Vi nhớ cô quá thì gọi video cũng được.
Mạng viễn thông ở địa phủ đang được xây dựng lại, kết nối với nhân gian không ổn định, hơn nữa Mục Nhược Thủy không thể suốt ngày cầm điện thoại như một kẻ ngốc, thà không ra khỏi cửa còn hơn.
Thế là hai người không hẹn mà cùng nhớ đến người giấy nhỏ.
Hai người từng lén nhìn nhau qua người giấy: \”Khụ.\”
Phó Thanh Vi đưa người giấy nhỏ đã cắt sẵn cho Mục Nhược Thủy mang bên người, nói: \”Nếu người có chuyện gì không muốn để em thấy, thì nhắn tin cho em, em sẽ ngắt kết nối.\”
Mục Nhược Thủy: \”Không cần, ta tháo người giấy ra là được.\”
Phó Thanh Vi: \”Cũng đúng.\”
Dấu chân của Mục Nhược Thủy mở rộng ra khắp thành phố Hạc, những mùa xuân hạ thu đông ở nhân gian mà Phó Thanh Vi không có thời gian đi qua, đều được ánh mắt của cô ghi lại, qua gương nước trên bàn làm việc mà hiện lên trước mắt Phó Thanh Vi.
Hoa lá, chim muông, con trùng, tôm cá, văn hóa nhân gian, Mục Nhược Thủy nghĩ rằng mình không phải đang đi một mình, nên việc dạo chơi trở nên có ý nghĩa hơn.
Khi mạng tốt thì bật chế độ hội thoại, thỉnh thoảng Phó Thanh Vi sẽ nói chuyện bên tai cô. Mục Nhược Thủy giấu tay trong tay áo, như đang lẩm bẩm một mình, nhưng khóe môi trong khẩu trang lại luôn cong lên.
Mục Nhược Thủy dần quen với việc ra ngoài, sự gắn kết giữa hai người đã được cải thiện đôi chút, người giấy nhỏ cũng chỉ thi thoảng xuất hiện.