Trên đỉnh núi Bồng Lai, những cánh hoa đào từ không trung rơi xuống, nhẹ nhàng đáp lên vai người phụ nữ.
\”Mẫu thân, vì sao người luôn ở đây?\”
\”Bởi vì ta đang chờ một người.\”
\”Người đang chờ ai?\”
\”Chờ thê tử của ta.\”
Phó Thanh Vi giơ tay, nhặt cánh hoa đào trên vai, đặt vào lòng bàn tay, rồi cài lên mái tóc của bé gái khoảng bốn, năm tuổi mặc áo váy màu hồng phấn. Giọng nàng dịu dàng uyển chuyển, nói: \”Ta có chút giao tình với chưởng môn phái Thanh Tịnh. Ngày mai ta sẽ đưa con đến đó bái sư tu hành.\”
Sắc mặt của Huyền Cơ thay đổi, đôi mắt đen láy như quả nho tròn xoe dần ngập nước và mờ đi vì màn sương lệ: \”Con muốn ở lại bầu bạn với mẫu thân.\”
Lời từ chối của Phó Thanh Vi cũng dịu dàng như nét bút lông mềm mại, nàng nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô bé, đầy sự quan tâm nhưng lại kiên quyết: \”Đi thôi, chúng ta xuống núi ngay bây giờ.\”
Huyền Cơ quỳ xuống trước mặt nàng, nước mắt lưng tròng, cúi đầu lạy một cái thật mạnh.
Trong sân, một cơn mưa hoa đào rơi xuống, cánh hoa ướt đẫm phủ đầy mặt đất.
Có lẽ vì nghĩ đến đây là lần đầu tiên Huyền Cơ xuống núi, chưa từng thấy phong cảnh nhân gian, Phó Thanh Vi không chọn bất cứ phương tiện di chuyển nào, mà nắm tay cô bé, từng bước từng bước dẫn cô đi dạo thế gian. Sông ngòi, hồ biển, băng qua núi cao, xuyên qua rừng rậm, lội qua con suối nhỏ.
Ngày đêm luân phiên, thủy triều lên xuống.
Khi trời mưa lớn, họ tìm một hang động để trú, đốt lửa sưởi ấm, nàng dùng tay áo lau sạch những giọt nước trên gương mặt cô bé.
Đó là một đoạn đường rất dài đối với cô bé Huyền Cơ, và cũng là nơi sau này dù có trong mơ cô bé cũng không thể quay lại được.
Khoảnh khắc trước đó, Phó Thanh Vi còn nắm tay cô bé rời khỏi Bồng Lai, khoảnh khắc tiếp theo, họ đã đứng trong đại điện của phái Thanh Tịnh. Chưởng môn đứng đối diện nắm lấy bàn tay nhỏ của cô bé từ tay nàng.
Mẫu thân bỗng biến thành người đứng đối diện cô bé.
Chưởng môn cung kính nói chuyện với Phó Thanh Vi, còn cúi người xoa đầu cô bé.
Huyền Cơ ngoan ngoãn gọi: \”Sư phụ.\”
Phó Thanh Vi không nhìn cô bé nữa, chỉ nói với chưởng môn một câu: \”Vậy thì nhờ người.\”
Chưởng môn nắm tay cô bé đứng trước cửa môn phái, cùng cô bé nhìn bóng lưng người phụ nữ sắp rời đi.
Trên những bậc thang dài phía sau nàng, cánh hoa đào rơi đầy đất.
Mỗi bước chân đều ướt đẫm.
Cô bé trong chiếc váy hồng phấn khóc như hoa lê trong mưa, nghẹn ngào hỏi nàng: \”Con còn có thể gặp lại mẫu thân không?\”
Phó Thanh Vi nửa ngồi xuống, dùng hai tay lau sạch khuôn mặt đầy nước mắt của cô bé, dịu dàng nói: \”Sẽ gặp lại.\”
\”Khi nào ạ?\” Huyền Cơ nghẹn ngào hỏi.