\”Tối nay vẫn muốn ta hôn em như thế không?\”
Cùng với câu nói này của Mục Nhược Thủy, ký ức ào ạt ùa về.
Gian nhà nhỏ mà phái Các Tạo sắp xếp có hai phòng, một là phòng ngủ chính, một là thư phòng. Trong thư phòng có một chiếc giường nhỏ đơn sơ, không được thoải mái lắm, cứng hơn cả ghế sofa ở nhà. Dù có trải một tấm thảm, chiếc giường này chỉ đủ để nghỉ ngơi chốc lát, ngắm cảnh ngoài cửa sổ, vốn chỉ là chỗ nằm thư giãn.
Phòng ngủ chính lại có một chiếc giường lớn, rèm màu nhạt buông hai bên, nằm thoải mái cho hai, ba người mà vẫn dư chỗ.
Đêm đầu tiên, Mục Nhược Thủy tự nhiên chiếm lấy giường lớn, còn Phó Thanh Vi phải sang thư phòng, ngủ một đêm trên chiếc giường nhỏ cứng ngắc ấy. Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cái eo mềm dẻo mà nàng tự hào nay cứng đờ như cây cột chống đỡ, suýt nữa không cúi xuống được.
Mục Nhược Thủy liền để nàng nằm sấp trên giường, nghiêm túc xoa bóp cho nàng một hồi mới khỏi được.
Sang đêm thứ hai, Mục Nhược Thủy chủ động dọn sang thư phòng.
Đối với cô, quan tài cũng ngủ được, huống chi chỉ là một chiếc giường nhỏ, có gì to tát đâu.
Nếu là một tháng trước, việc Phó Thanh Vi bị cứng eo thì có liên quan gì đến cô? Hồi đầu lên núi, nàng còn từng ngủ ngoài trời, ở góc tường, điều kiện tốt nhất chỉ là một chiếc quan tài. Nếu không phải tự tìm được một căn phòng, Mục Nhược Thủy sẵn sàng nhìn nàng ngủ dưới bếp cả tháng mà không hề dao động.
Nhưng vị Quán chủ hiện tại, đôi khi cũng sẵn lòng nhường nhịn Phó Thanh Vi, ví như khi ra ngoài, đành phải nhường chiếc giường tốt hơn cho nàng.
Chủ yếu là vì nếu Phó Thanh Vi bị đau eo thì cô lại phải chữa, phiền phức.
Con người thật là yếu ớt.
Mục Quán chủ đem giường nhỏ trong thư phòng kê sát cửa sổ, đẩy cửa ra, ánh trăng tròn sáng chiếu vào, không chỉ có phong cảnh đẹp mà còn thích hợp để tu luyện.
Mục Nhược Thủy tháo vỏ chiếc mặt nạ hơi nước, đắp lên mắt mình.
Một tiếng sau.
Chậc, không thể không nói, đúng là hơi cứng thật.
Chiếc quan tài cô từng nằm còn mềm hơn cái giường nhỏ này, rốt cuộc là ai đóng cái giường này, cứng đến mức không tài nào ngủ được!
Hai tiếng sau.
Quán chủ Mục càng nằm càng tỉnh, ngồi dậy, đưa tay xoa cái lưng đau nhức, rời khỏi thư phòng, đường hoàng đẩy cửa vào phòng của Phó Thanh Vi.
Phó Thanh Vi đang ngủ say một mình, chân tay dang rộng thành chữ đại/大, chiếm trọn cả chiếc giường gỗ lớn.
Mục Nhược Thủy: \”……\”
Thì ra tư thế ngủ của nàng là như thế này.
Mục Nhược Thủy đưa tay đẩy vào vai nàng, Phó Thanh Vi cả người lẫn chăn lăn vào giữa giường.
Phó Thanh Vi đã quen với việc bị cô đẩy tỉnh khỏi giấc mộng, xoa xoa mắt, dựa vào ánh trăng nhìn cô: \”Đạo trưởng?\”
\”Ừ.\”