[Bh-Edit-Hoàn] Phạm Thượng – Huyền Tiên – C130 – Giải cổ trùng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bh-Edit-Hoàn] Phạm Thượng – Huyền Tiên - C130 - Giải cổ trùng

Mục Nhược Thủy bị ép đến mức lưng chạm vào mép bàn, không còn đường lui, bị Phó Thanh Vi ôm chặt lấy eo, khóa vào trong lòng nàng.

\”Chúng ta làm tình đi, vợ ơi.\”

Người phụ nữ trẻ tuổi làm nũng bên tai cô, hơi thở dịu dàng mang theo hương hoa lan thơm ngát.

Nếu là ngày thường, Mục Nhược Thủy hẳn đã sớm tâm loạn ý mê, ăn sạch đạo lữ non nớt tự dâng đến miệng. Nhưng giờ phút này, đối mặt với sự mê hoặc ấy, cô chỉ thất thần trong thoáng chốc, sau đó tự kiềm chế bản thân tại chỗ, nghiêm giọng hỏi: \”Cổ trùng trong cơ thể em thực sự đã bị áp chế rồi à?\”

\”Thật mà, có thể làm.\”

\”Ta không hỏi chuyện làm.\” Mục Nhược Thủy xấu hổ xen lẫn bực bội.

\”Nhưng em muốn làm mà.\”

Bàn tay vòng qua eo cô của Phó Thanh Vi vẫn ở đó, không yên phận mà vẽ những vòng tròn nhỏ. \”Người có biết ngoài kia những homestay thế này một đêm giá  bao nhiêu tiền không? Có tiền cũng chưa chắc được ở một Miêu trại có thiên nhiên nguyên bản thế này, em muốn lưu lại một ký ức đẹp.\”

\”Ký ức của em chính là làm tình với ta?\”

Phó Thanh Vi nghiêng đầu, cắn nhẹ vào vành tai cô, khẽ nói: \”Là được người đè.\”

\”……\”

Mục Nhược Thủy nghe vậy, làm sao có thể không dao động.

Cô bất ngờ ra tay, dùng đầu ngón tay chạm vào môi nàng, nhanh chóng vuốt qua rồi rút ra, hỏi: \”Khô quá?\”

Phó Thanh Vi ngượng ngùng: \”Em chưa chuẩn bị tốt.\”

Nàng quay đầu sang một bên, mái tóc đen dài phủ xuống che đi đôi tai đỏ bừng, giọng nhỏ như muỗi kêu: \”Hơn nữa, trong mắt người, em lẳng lơ đến vậy sao?\”

\”Không, em chỉ là quá nhạy cảm thôi.\”

Mục Nhược Thủy nửa thật nửa giả nói.

Nếu Phó Thanh Vi thực sự rất muốn, thì bây giờ đáng lẽ nàng đã có phản ứng rồi. Nàng rốt cuộc chỉ là một con mèo nhỏ, chỉ cần nghe cô thở dốc hoặc nói vài lời cũng đủ để nàng mềm nhũn.

Mục Nhược Thủy nghi ngờ rằng, nàng đang muốn dùng cách này để xoa dịu cô, giúp cô tạm quên đi những điều không vui.

Tất nhiên không thể nói là Phó Thanh Vi hoàn toàn không muốn. Dù sao, tuần trăng mật tốt như vậy, cảnh sắc nhìn từ phòng cũng đủ khiến nàng nảy sinh tâm tư gì đó với cô.

Nếu như mọi chuyện đều thuận lợi.

Mục Nhược Thủy để nàng làm nũng trong lòng mình một lúc, sau đó mới mở miệng: \”Đi tắm đi.\”

\”Thế người có muốn em không?\”

\”Để sau hẵng nói.\”

\”Không thể để sau mới nói.\” Phó Thanh Vi nghiêm túc, \”Lựa chọn của người sẽ quyết định em phải tắm sạch đến mức nào.\”

\”……\”

Mục Nhược Thủy dứt khoát nói: \”Ta vào giúp em tắm vậy.\”

Phó Thanh Vi bật cười, nói: \”Không cần.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.