Hai ngày này, Phong Húc vẫn vội vàng chiếu cố ba vị hôn thê có thai, một khắc cũng chưa từng nghỉ ngơi.
Tử Yên nhớ mãi bóng hình Phong Húc, nhớ tới Phong Húc hôn, mặt bất giác nóng lên.
\”Húc, chúng ta ở nơi này ngây người cũng vài ngày rồi, hôm sau chuẩn bị trở về Phong Nguyệt quốc đi!\”
Ngưng nhi nhìn Phong Húc đã mất hồn mất vía nói.
\”Sao nhanh vậy?\” Phong Húc nghĩ rằng Tử Yên còn chưa theo đuổi được, hôm sau trở về thì không phải đáng tiếc lắm sao.
\”Nhanh hả? Người không nhớ nhà sao? Còn có Hoa nhi muội muội nhà người vẫn đang chờ người kia kìa!\” Lần này là Nguyệt nhi lên tiếng.
Tuyết nhi không thèm quản chuyện gì khác ngoài vỗ về cục cưng trong bụng.
\”Là do ta sợ ba vị phu nhân một đường xóc nảy rất vất vả đó thôi!!\” Phong Húc muốn tìm cớ lưu lại thêm mấy ngày.
\”Không hề gì… đến phủ rồi lại chậm rãi điều dưỡng cũng được.\” Ngưng nhi nói.
Nay nàng cùng Nguyệt nhi bụng cũng bắt đầu lộ rõ, tràn ngập tình thương của mẹ vuốt ve tiểu bảo bảo trong bụng.
Phong Húc cũng không nói thêm gì, sợ Ngưng nhi thông minh nghi ngờ, nhưng luyến tiếc Tử Yên, y đứng dậy vỗ vỗ quần áo nói: \”Vậy ta đi ra ngoài xem thử còn phải chuẩn bị gì không.\”.
\”Đi đi!\” Tuyết nhi cũng biết Phong Húc vẫn chiếu cố ba người các nàng hẳn là mệt chết, để y đi ra ngoài giải sầu cũng tốt.
Phong Húc đi đến cửa Tử phủ, hy vọng có thể nhìn thấy Tử Yên đi ra.
Lúc này Tiểu Thúy đi ra, Phong Húc chạy đến trước mặt Tiểu Thúy hỏi: \”Tử Yên cô nương có ở trong không?\”.
\”Phong công tử! Tiểu thư nhà chúng tôi đang ở bên trong, công tử tìm tiểu thư ạ?\” Tiểu Thúy cũng hiểu tiểu thư nhất định chờ mong Phong Húc tìm đến nàng. Phong Húc gật gật đầu, Tiểu Thúy dẫn Phong Húc vào Tử phủ.
\”Phong công tử, đây là sương phòng của tiểu thư.\” Tiểu Thúy nói xong thức thời rời đi không quấy rầy bọn họ, Phong Húc đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Tử Yên. Tử Yên vừa thấy Phong Húc đến thì vui mừng ra mặt. Đi đến trước mặt Phong Húc chào hỏi: \”Phong công tử.\”.
Phong Húc một phen ôm Tử Yên, Tử Yên hoảng sợ, nhưng nàng lại thực thích bị Phong Húc ôm. Phong Húc nghiêng đi hôn lên khuôn mặt Tử Yên nói: \”Yên nhi, hôm sau ta phải đi rồi!\”.
Tử Yên vừa nghe, lệ tự giác chảy xuống, không ngờ tới Phong Húc sẽ rời đi nàng nhanh như vậy, tình yêu vừa chớm nở chẳng lẽ phải lụi tàn?
Phong Húc hôn lên mắt Tử Yên nói: \”Đừng khóc, nước mắt của em trân quý lắm!\” Hút lấy từng giọt nước mắt Tử Yên rơi. Hương vị chua xót khiến Phong Húc đau lòng. Y ôm chặt Tử Yên nói: \”Yên nhi, em sẽ chờ ta chứ?\”.
\”Vâng, em sẽ chờ chàng, mãi mãi chờ chàng!\” Cho dù biết Phong Húc đi không biết ngày trở lại, Tử Yên vẫn muốn chờ, bởi vì nàng đã phải lòng Phong Húc.
\”Yên nhi!\” Phong Húc ôm Tử Yên đi đến giường, khàn khàn giọng nói với Tử Yên: \”Trở thành người của ta đi, như vậy ta mới yên tâm rời đi, không sợ người khác cướp mất em!\”.