Phong Nguyệt quốc mười năm quốc thái dân an…
\”Phong Hành đệ đệ!\” Phong Nhạc gọi to Phong Hành. Phong Hành dừng lại cước bộ, nhìn Phong Nhạc hỏi: \”Chuyện gì?\”.
\”Tại sao đệ không thèm để ý đến ta? Ta thật sự khiến đệ ghét tới vậy sao?\” Phong Nhạc không rõ Phong Hành vì sao cứ tránh né nàng.
\”Có một số việc, không phải nói mấy câu là có thể giải thích rõ ràng.\” Phong Hành bình thản đáp.
\”Không biết đâu, đệ nói xem có phải là đệ chán ghét ta không?!\” Phong Nhạc nhìn Phong Hành không chớp mắt, chờ đợi đáp án.
\”Không phải!\” Phong Hành trả lời xoay người toan đi, trong lòng bàn tay lại truyền đến ấm áp quen thuộc, Phong Nhạc bắt lấy tay Phong Hành nói: \”Vậy về sau không được nhìn thấy ta là bỏ đi, không được nói chuyện lạnh lùng với ta!\”.
Phong Hành không đáp ứng chỉ lạnh lùng hỏi nàng: \”Tại sao?\”.
\”Ta là tỷ tỷ của đệ! Đệ nói xem đối với một người tỷ tỷ đáng yêu như ta sao đệ phải trưng ra cái bộ mặt đáng ghét chết tiệt đó chứ?\” Phong Nhạc cười nói. Phong Hành nghe thấy hai chữ tỷ tỷ, trong lòng càng rối rắm, hắn quay sang nói: \”Muốn làm tỷ tỷ của ta thì chờ ngươi cao hơn ta đi rồi hẵn nói!\” Phong Hành hiện là đứa cao nhất trong sáu đứa.
Phong Nhạc chu chu miệng nói: \”Được thôi! Nếu ta cao hơn đệ thì đệ phải gọi ta là tỷ tỷ đấy!\”.
\”Ừ hửm!\” Phong Hành nhếch miệng cười nhạo. Phong Nhạc túm Phong Hành chạy vào trong phòng.
\”Ngươi tính làm gì?\” Phong Hành khẩn trương hỏi.
\”Đệ nhắm mắt lại đi!\”
Phong Nhạc mỉm cười ngọt ngào. Phong Hành nhắm hai mắt lại. Qua hồi lâu Phong Nhạc mới nói: \”Mở mắt ra đi!\” Phong Hành mở to mắt… Phong Nhạc đã cao hơn Phong Hành một cái đầu!!! Dưới chân còn chêm vài quyển sách…
\”Thế nào! Ta cao hơn đệ rồi chứ, mau gọi ta tỷ tỷ đi!\” Phong Nhạc cao hứng hai tay chống nạnh. Phong Hành vẻ mặt bất đắc dĩ, Phong Nhạc muốn bước xuống dưới nhưng lòng bàn chân trượt một cái.
\”Éc!\” Phong Nhạc ngã vào người Phong Hành. Trên người Phong Nhạc cũng thoang thoảng hương bách hợp như Hương Ngưng đại nương. Đầu óc Phong Hành trống rỗng, đưa tay đỡ lấy lưng Phong Nhạc.
\”Còn không mau đứng lên?\” Phong Hành bị đè đã lâu mà Phong Nhạc vẫn chưa chịu nhúc nhích.
\”Không muốn đứng lên, mùi hương trên người đệ rất dễ chịu, dễ ngửi hơn tên Phong Vũ thối nhiều!\” Phong Nhạc thật thích mùi hương này.
\”Chắc là do ta vừa mới thả một cái rắm, còn chưa kịp tản đi hết.\” Nghe Phong Hành nói thế, Phong Nhạc vội bật dậy bịt mũi nói: \”Đệ gớm quá đi!\”.
\”Ta mà không nói vậy thì ngươi chịu đứng lên chắc?\” Phong Hành vỗ vỗ bụi trên người.
Phong Nhạc liền ném ánh nhìn xem thường đến Phong Hành, bĩu môi nói: \”Ta cao hơn đệ rồi, gọi ta tỷ tỷ đi!\”.
\”Vừa rồi là vừa rồi, hiện tại là hiện tại, ngươi hiện tại thấp hơn ta. Không gọi!\” Phong Hành nói xong bước ra khỏi cửa, Phong Nhạc ở lại trong phòng tức tối dậm chân.