[Bh Cao H🍑Edit Hoàn] Tuyết Nguyệt Phong Hoa – ❄Ngao Tuyết 1 (H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bh Cao H🍑Edit Hoàn] Tuyết Nguyệt Phong Hoa - ❄Ngao Tuyết 1 (H)

Xuân đi đông đến, năm tiếp năm, ngày qua ngày, ba năm thắm thoắt trôi qua. Lúc này Phong Húc đã là thiếu niên 18 tuổi tư thế oai hùng toả sáng. Mỗi ngày khắc khổ tập võ, đôi lúc Hương Ngưng sẽ lặng lẽ đến nhìn Phong Húc, Phong Húc cũng vụng trộm chạy tới gặp Hương Ngưng, cứ kiên trì như thế rốt cục cũng đợi được đến ngày Phong Húc xuất sơn.

Cả sơn trang đều đang chờ xem Phong Húc liệu có thắng lợi thông qua tam quan hay không.

\”Sư huynh, đa tạ!\” Phong Húc trận đầu tỷ võ cùng Thượng Đức, Đoạn Thiên Nhai ngồi ở giữa chính đường, các đường chủ khác ngồi ở hai bên. Hương Ngưng nhìn Phong Húc, tay nắm chặt.

Phong Húc rút kiếm, nghiêng người, vuốt lại mái tóc hỗn độn, đùa nghịch áo bào.

\”Hây ya!\” Thượng Đức hô to, cầm lấy đao giáng thẳng xuống Phong Húc, Phong Húc dùng mặt kiếm đỡ lấy, Thượng Đức lại chém tới ngang hông, Phong Húc phi thân chổng người lên đâm thẳng kiếm xuống, Thượng Đức nâng mặt đao lên đỡ, Phong Húc lại xuất chưởng đánh xuống đỉnh đầu, Thượng Đức nghiêng vai tránh né, nhưng không thể không thừa nhận nội công hắn đã không theo kịp Phong Húc, cánh hoa đào rơi lả tả bên người bọn họ, Thượng Đức vận nội công đạp mạnh xuống nền đất. Mặt đất rung chuyển nhưng Phong Húc rơi xuống liền dễ dàng đáp lên vai Thượng Đức, không hề bị một vết thương nào, thế là không cần đánh nhau mà chỉ cần dùng nội lực Phong Húc đã có thể chiến thắng Thượng Đức.

Kỳ thật sau ba năm, Thượng Đức đã không phải là đối thủ của Phong Húc, giờ đây chỉ như lấy trứng chọi đá mà thôi.

\”Cửa thứ nhất – thông qua\”

Mọi người đều nhìn ra thắng bại, nhìn thấy Phong Húc tiến bộ thần tốc, tảng đá trong lòng Hương Ngưng cũng buông xuống. Kế tiếp là qua cửa của các đường chủ.

Chỉ một buổi chiều mà Phong Húc liên tục đả bại từng đường chủ một. Cuối cùng chỉ còn một cửa ải chính là Đoạn Thiên Nhai… Chờ đến ngày mai nữa thôi là có thể chân chính xuất sư rồi. {Tác giả: ta nói chư vị độc giả nghe một câu, ta viết mấy cảnh đánh nhau không tốt nên chỉ viết chung chung như vậy, mong chư vị thứ lỗi cho!}.

Màn đêm lại bao trùm toàn bộ thiên không, những ngôi sao lại tô điểm cho trời đêm tịch mịch…

\”Ngưng nhi……\” Phong Húc ôm lấy Hương Ngưng. Phong Húc thừa lúc mọi người đều đang ngủ, chạy đến phòng Hương Ngưng.

\”Húc, hôm nay ta cứ lo đệ xảy ra chuyện gì!\” Ngón tay Hương Ngưng vuốt ve mặt Phong Húc, khuôn mặt đã lui dần vẻ non nớt, ngày càng ra dáng một công tử tuấn lãng ngọc thụ lâm phong.

\”Tỷ ngốc quá, không thấy hôm nay thuận lợi lắm sao, ngày mai chính là cửa của sư phụ, nếu có thể thông qua ta liền mang tỷ trở về làm Vương phi của ta. Để tỷ phải chờ ba năm… Vất vả cho tỷ rồi!\” Phong Húc ôn nhu ôm Hương Ngưng lên giường.

Nữ nhân trước mắt cũng đã trở thành một mỹ nhân thành thục. Khiến y càng si càng mê, đã lâu rồi không ở bên nhau, dục hỏa dần thiêu đốt cơ thể Phong Húc… Y cúi đầu mút vành tai Hương Ngưng, tay từ từ rút đi quần áo trên người nàng.

\”Đừng mà, ngày mai đệ còn phải tỷ thí, buổi tối không thể…\” Phong Húc hôn lên môi Hương Ngưng, tay vuốt ve \’hai quả đào chín\’, một chân Phong Húc đặt vào giữa hai chân Hương Ngưng chậm rãi ma sát.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.