Đang ụp mặt xuống bàn thì tiếng chuông trường vang lên, cô Hoa bước vào
\”Cả lớp nghiêm\” giọng Nhi vang lên
\”Các em ngồi\” Cô Hoa phẩy tay ra hiệu cho tất cả ngồi xuống
Vì còn cay cú cái chuyện hôm qua, nên Linh cứ nhìn chằm chằm vào cô. Cô cũng đâu có dừa, cô cũng banh mắt ra nhìn lại. 2 người đứng đấu mắt với nhau tầm 2 3 phút gì đó thì tự nhiên có giọng nói vang lên
\”Hôm nay đứa nào trực, không lấy phấn ra cho cô hay sao mà cô đứng nhìn quài kìa\” Nhi lộ vẻ mặt khó chịu, con nhỏ này chắc chắn cung xử nữ
\”Ủa, tao lấy rồi mà\” Thảo đứng lên nhìn Nhi
\”À không, có phấn rồi. Tại đang có con gián nên cô đứng nhìn tí đó mà\” Cô Hoa cười cười rồi lấy phấn lên bảng viết bài
*Cái gì, ý là bà kêu tui là con gián đó hả??* Linh tự chửi thề trong bụng
Nguyên tiết hôm nay Linh đã dự định sẽ quậy banh xác, quậy cho cô Hoa sợ thì thôi. Linh cứ nhìn nhìn rồi nhếch mày với cô. Mà bà cô cũng đâu có vừa, cũng liếc liếc lại. Hai người cứ vậy mà liếc qua liếc lại.
Cái rồi cô Hoa không liếc Linh nữa. Cô chuyển sang tiết mục giảng bài
\”Nghe nha các em, mình sống mình phải biết tôn trọng mọi người\”
\”Chứ mình đừng có kiểu người ta hỏi thăm mình, cái mình làm mặt hằm hằm rồi bỏ đi nha các em. Sống như vậy là không có được…\”
*Giáo viên gì mà suốt ngày đâm chọt học sinh vậy trời* Linh bị cà khịa mà đâu có dám nói lại, con nhỏ tức banh xác.
Hết tiết 1, cả lớp được nghỉ 5p
\”Nè em đầu bàn, đi giặt khăn đi\” Cô Hoa ném khăn lên bàn của Linh
\”Nhưng nay em đâu có trực đâu cô\”
\”Tôi thích kêu em được không, đi lẹ đi\”
*Chắc là hôm qua đi ăn với ông kia xong bị mất trí nhớ rồi, nên giờ không có nhớ tên mình luôn* Linh hậm hực cầm khăn đi giặt
Khi quay trở lại, Linh thấy cô đang đứng dựa ở giữa cái bảng, đang cúi người đọc sách
*Đọc sách thì vô chỗ mà ngồi, mắc gì đứng đây cản trở người ta quá* Linh dòm cô rồi nhanh chóng lau bảng
Khi lau đến phần bảng gần cô, Linh thấy cô thò thò chân ra
*Á à, bắt quả tang giáo viên âm mưu hãm hại học sinh, bà tính làm tui té chứ gì, còn lâu à nha, xía*
Linh cố tình đá vô cái chân hư hỏng, xấu tính muốn hại người của cô một cái. Cô ôm chân, mặt quạo quay ra
\”Nè cái em kia, mắt mũi em để đâu rồi, không biết nhìn đường lối đá vô chân tôi vậy hả?\”
\”Í í cô ơi, cô có sao không. Tại ban đầu em thấy cái chân cô bình thường, 2 chân để sát nhau nên em không để ý đến nữa. Mà ngờ đâu, em vừa đi qua thì cô đưa cái chân ra. Cô có sao không, em xin lỗi cô nha cô\”
Mặt cô Hoa quạo ngang \”Lần sau đi đứng cho cẩn thận vào\”
Tất cả những cảnh đó chỉ là diễn để qua mắt thiên hạ thôi. Linh bước về chỗ, cô Hoa nhìn Linh, Linh mỉm cười kèm thêm cái nhướn mày. Nhìn cô tức khiến Linh vui vẻ hẳn lên.