Chương 75
Lâm Thú Ưu không chịu chính diện trả lời Văn Linh, khiến nàng mỗi ngày đều rối rắm không biết mình sai ở đâu. Nàng viết những thông tin đã nắm được lên một tờ giấy, không ngừng đưa ra các loại phỏng đoán, nhưng rồi lại xóa đi, cuối cùng vẫn không tìm ra được đáp án nào hợp lý hơn.
“Lâm a di thật quá hố!” Nói chuyện chỉ nói một nửa làm tâm trạng nàng không thể bình tĩnh lại.
Chỉ có điều hiện tại đã khuya, Văn Linh đành phải nhét những tờ giấy đầy chữ vào ngăn kéo cạnh giường. Nhưng nàng không ngờ rằng Văn Di Mặc sẽ phát hiện ra. Thực ra, không phải Văn Di Mặc phát hiện, mà là a di quét dọn vệ sinh không cẩn thận nhìn thấy.
Khi nhìn thấy những tờ giấy này, Văn Di Mặc cảm thấy đặc biệt áy náy với Văn Linh. Nếu không phải vì nàng một mực phải cùng Khâu Dật Nghiên l·y h·ôn mà không thể nói ra, Văn Linh cũng không đến mức không biết ba ba của mình là ai. Nàng nhớ trước đây Văn Linh đã từng hỏi về ba ba, nhưng sau đó lại không hỏi nữa. Văn Di Mặc vốn tưởng rằng Văn Linh có nàng là đủ rồi, nhưng không nghĩ rằng Văn Linh lại không muốn làm nàng thương tâm. Nàng không biết phải trả lời thế nào, nên chỉ có thể trốn tránh.
Nhưng tiểu hài tử có tâm tính đơn thuần, cảm xúc của chúng lại nhạy cảm hơn người lớn rất nhiều. Văn Linh chắc chắn đã cảm nhận được tâm trạng của nàng, vì vậy mới mãi không nhắc đến đề tài này.
Buổi tối, khi Văn Linh về đến nhà, Văn Di Mặc chủ động mở miệng: “Gió mát, ngươi có phải hay không muốn biết ngươi ba ba là ai?”
“A?” Văn Linh thoáng nghi ngờ mình có ảo giác, không biết tại sao Văn Di Mặc lại chủ động nhắc đến đề tài này. Có chuyện gì xảy ra vậy?
“Không có a, ta có mụ mụ là đủ rồi.” Văn Linh cười ôm lấy Văn Di Mặc, “Mụ mụ là người ta yêu nhất.”
Nàng cảm thấy mẫu thân mình thật sự không xứng đáng với vai trò ấy, lại còn muốn con gái quan tâm đến tâm trạng của mình.
Văn Di Mặc sờ mặt Văn Linh, “Gió mát, ngươi còn nhớ cái khâu a di kia không?”
Sao dạo gần đây mọi người cứ nhắc đến người này? Văn Linh cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu với Văn Di Mặc.
“Nàng chính là ngươi ba ba.”
Văn Linh hiểu rõ về chân tướng, Văn Di Mặc cũng biết điều này, nên nàng không nên nói quá nhiều về việc này.
“Chính là, phía trước…” Đầu óc Văn Linh có chút hỗn loạn, bởi vì lúc gặp Khâu Dật Nghiên, rõ ràng nàng có thể thừa nhận, nhưng lại không thừa nhận. Tại sao lại không thừa nhận? Có phải là vì không muốn nàng không? Nên mới nhiều năm như vậy chưa từng xuất hiện?
“Phía trước có chuyện gì vậy?” Văn Di Mặc nhớ đến lần trước ở Ôn Dịch Thi, nàng đoán được một chút, “Ngươi đã gặp nàng?”
“Ân.” Văn Linh gật đầu và kể lại tình huống lúc đó cho Văn Di Mặc nghe. Văn Di Mặc sờ đầu nàng, “Đừng trách nàng, không phải nàng sai.” Tất cả những chuyện này đều do chính nàng gây ra.
Văn Linh có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, chẳng hạn như tại sao Khâu Dật Nghiên nhiều năm như vậy không xuất hiện, mà bây giờ lại xuất hiện, vì sao trước đó lại không thừa nhận thân phận của nàng? Rất nhiều rất nhiều câu hỏi, nhưng không biết có nên mở miệng hay không.