Tỷ tỷ, chúng ta lần sau gặp lại
\”Ưm…… Không sao, Mộ Nguyệt, đừng…… Đừng lo.\”
Thiệu Vanh cố nén đau đớn, trấn an Omega hai mắt đong đầy nước mắt, nàng biết Mộ Nguyệt đang lo lắng cho nàng.
\”Làm em sợ rồi, xin lỗi……\”
\”Ui……\”
Nàng hít ngược một hơi khí lạnh, quy đầu vừa rồi mang cho nàng khoái cảm nở ra tới một mức độ nào đó rồi ngừng lại, không còn biến hóa nữa, nhưng cảm giác sưng đỏ đau đớn liên tục làm nàng căng chặt đùi.
\”Không có gì đâu.\”
Trọng thương nàng còn chịu được, như thế này…… Không tính là gì. Chỉ là khi nàng nhìn thấy nước mắt trên mặt Mộ Nguyệt, lòng dạ cứng rắn cũng hóa mềm.
Nàng mở miệng giải thích: \”Tôi bị chướng ngại bắn tinh, đại khái là một loại bệnh tâm lý, chắc em cũng thấy là tôi rất khó bắn ra.\”
\”Đây là thân thể đang trừng phạt tôi, rõ ràng có thể đánh dấu em, thành kết trong người em, lại cố tình dừng lại.\”
\”Đây…… Đây là thành kết sao?\” Mộ Nguyệt muốn an ủi quy đầu sưng to lại sợ làm đau Thiệu Vanh, do dự duỗi tay đặt lên đùi Thiệu Vanh.
\”Ừm, xin lỗi, tôi cũng không ngờ sẽ phát sinh chuyện như vậy, lần đầu tiên mà như vậy chắc tệ lắm nhỉ.\”
Thiệu Vanh miễn cưỡng làm mình cười, cho dù nàng cũng biết giờ này khắc này mình cười cay đắng ra sao.
\”Không sao mà tỷ tỷ, em hôn hôn chị thì tốt rồi.\”
Thiếu nữ chủ động ôm nàng, hôn khóe môi nàng, còn vỗ về phía sau lưng tận lực an ủi.
Quy đầu sưng to, mã nhãn khép mở, phun ra một đống nước trong, nỗ lực nhưng chẳng bắn ra được gì.
Từng cơn nghẹn trướng đau làm trứng dái cũng bắt đầu trướng đau muốn nổ.
Thành kết vô nghĩa như vậy, trong mấy năm nhẫn nhịn của nàng chỉ mới phát sinh một lần, cơ hồ là không xảy ra. Cho nên nàng quả thật không ngờ, lần này làm tình với O, cư nhiên lại phát sinh.
\”Cái này…… Lúc nó thành kết, bự như của ngựa luôn.\”
Mộ Nguyệt đột nhiên phát ra cảm khái làm Thiệu Vanh đang ngẩn người cũng phải phục hồi tinh thần.
Trong quân đội có ngựa, hơn nữa còn phải học cưỡi ngựa, nàng nhìn kỹ quy đầu của mình, bật cười nói: \”Đúng nhỉ 😂.\”
Quy đầu sưng thành như vậy, nguyên cây lại to lại dài, quả thật…… Ở một mức độ nào đó rất giống cặk ngựa.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Hiện tượng thành kết cũng chậm rãi biến mất.
Thiệu Vanh bình tĩnh lại, đứng lên lấy quần áo, nói với Mộ Nguyệt: \”Bây giờ khá hơn nhiều rồi, chúng ta mặc quần áo trở về thôi.\”
\”Nhưng mà…… Tỷ tỷ, chị còn cương.\” Mộ Nguyệt cau mày chỉ vào dương vật thần thái sáng láng dán trên bụng nhỏ của nàng.