[Bh Abo🍑Edit Hoàn] Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê – Thảo Điền Đường – 42. Hiểu lầm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bh Abo🍑Edit Hoàn] Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê – Thảo Điền Đường - 42. Hiểu lầm

Từ cái ngày ấy, Trang Sân không còn xuất hiện ở học đường nữa. Quản sự cũng lẩm bẩm oán giận nói hết người này tới người kia bỏ đi, học đường là nơi nào mà bọn họ dám làm càn như vậy, lời vừa ra khỏi miệng liền tự giác nói lỡ, vội nhìn thoáng qua Tề Cửu đang ngồi ở hàng cuối cùng ngủ gà ngủ gật, sợ bị nàng nghe thấy.

Người này, quả đúng là thiên sát cô tinh của học đường mà.

Úc Đình Phương chỉ nói Tề Cửu là biểu muội bà con xa của mình tới theo nàng học chữ. Nhưng nàng đi học cũng không nghe giảng, ngoại trừ ngẩn người thì chính là ngủ gật, không có bất kỳ ý muốn học tập nào. Quản sự ngầm tìm Úc Đình Phương rất nhiều lần, ý bảo nàng mang Tề Cửu đi nơi khác. Úc Đình Phương chỉ biết tạm thời xin lỗi để ứng phó, nhưng Tề Cửu vẫn không có ý định rời đi.

\”Tiểu Cửu, lúc muội không có việc gì thì ngâm mình ở học đường để làm chi, ra ngoài đi dạo một chút không tốt hơn sao?\” Úc Đình Phương xoa đỉnh đầu Tề Cửu, vẻ mặt khó xử.

\”Thì bởi không có việc gì làm nên mới ngâm mình ở học đường chứ, không nhìn thấy tỷ ta sẽ nhớ tỷ lắm.\” Tề Cửu thuận theo rúc vào trong lòng Úc Đình Phương, híp mắt để nàng vỗ về nựng nịu mình, không hề nhận ra ý tứ trong lời Úc Đình Phương.

\”Ý ta là… Ừm… Muội ở học đường lại không chịu học tập, sẽ làm ảnh hưởng tới những học sinh khác.\”

\”Đây là ý của quản sự chứ gì?\” Tề Cửu mở mắt ra, nhìn chằm chằm Úc Đình Phương.

\”Không phải… Là ý của ta.\”

\”Ta biết ngay là ý của hắn mà.\” Tề Cửu hừ một tiếng, trở mình đè lên người Úc Đình Phương, nhẹ nhàng khéo léo cởi áo Úc Đình Phương.

\”Hừ, ói au i.\” Tề Cửu cúi đầu, trong miệng ngậm bầu thịt tròn trước ngực Úc Đình Phương, nói mơ hồ không rõ.

*

Lúc hài tử được tiên sinh dạy dỗ trên lớp luôn là một đám trẻ dịu ngoan nghe lời, nhưng ngoài giờ học thì không còn được như vậy nữa.

Tỷ như hiện tại, vào giờ chuyển tiết, đám hài tử này ồn ào muốn bung cả nóc nhà.

Tề Cửu vẫn đang ghé vào hàng sau cùng ngủ gật, bên tai quá sức ồn ào, đặc biệt là cái đứa đệ nhất mách lẻo Lâm Giác kia, cái giọng cứ the thé làm nàng đinh tai nhức óc.

Tuy vậy nhưng nàng vẫn không chịu dậy. Gần đây nàng thật sự buồn ngủ, tối hôm qua quấn lấy Úc Đình Phương rất lâu còn chưa kịp nghỉ ngơi, thứ hai là nàng không muốn so đo với đám con nít này, lũ nít ranh bảy tám tuổi là độ tuổi tới chó nó còn ghét bỏ.

\”Á á!!!\” Một tiếng kêu thất thanh truyền tới ngay trước mặt Tề Cửu, sau đó là một tràng tiếng cười vang.

Tề Cửu thật sự nhịn không nổi nữa, cau mày ngẩng đầu, phát hiện tiểu nam hài ngồi phía trước mình bị xối mực ướt hết cả người.

\”Nè, quá trời quá đất rồi nha!\” Tề Cửu lấy khăn của mình ra đưa cho tiểu nam hài, nàng đứng lên, nhìn chằm chằm kẻ cầm đầu Lâm Giác.

Tiểu nam hài tên Trương Quảng, là một đứa trẻ tốt tính, ngoại trừ nó hơi béo hay đụng trúng bàn mình quấy rầy mình ngủ, thì hầu như không có tật xấu gì. Ngày đầu tiên Tề Cửu đến ngồi ở hàng sau cùng nó còn hay xoay lại vẻ mặt quan tâm tán gẫu với nàng, nói cho nàng biết tiên sinh nào tương đối hung dữ, tiên sinh nào hiền lành dễ thương.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.