[Bh Abo🍑Edit Hoàn] Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê – Thảo Điền Đường – 31. Ta muốn về thành – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bh Abo🍑Edit Hoàn] Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê – Thảo Điền Đường - 31. Ta muốn về thành

Ta muốn về thành

\”Ăn đó, rồi sao?\” Úc Đình Phương híp híp mắt, nhéo thịt mềm bên hông Tề Cửu.

Tề Cửu ăn đau, vội vàng xin tha. \”Hảo tỷ tỷ, lần sau ta không chạm vào nữ… động vật giống cái nào khác nữa, đừng…\”

Úc Đình Phương khẽ hừ một tiếng, xoa nhẹ mặt Tề Cửu một hồi mới buông ra.

\”Tỷ tỷ, tỷ như vậy… Đáng yêu quá đi.\” Tề Cửu chớp chớp mắt, hạ thân lại nổi lên phản ứng. Nàng bỗng nhiên nhớ tới hạ thân Úc Đình Phương bị mình chà đạp sưng đỏ không chịu nổi, bỗng nhiên xìu xuống vùi đầu vào hõm vai Úc Đình Phương, rầu rĩ không nói một lời.

Úc Đình Phương đã nhận ra tâm tình thiếu nữ bỗng nhiên hạ xuống, trong lòng biết rõ nguyên nhân, mặt đỏ lên không nói tiếng nào.

\”Tiểu Cửu, xuống núi thôi.\” Úc Đình Phương trầm tư hồi lâu mới nói.

\”Đúng đó, ta cũng tính vậy. Chúng ta trở về nhà chúng ta thôi.\”

\”Ừm… Được.\” Úc Đình Phương cúi đầu trầm ngâm trong chốc lát mới đáp ứng. Đáy lòng nàng vẫn luôn có một câu nói, nghĩ ngợi lại nuốt xuống. Đây là hạnh phúc nàng phải vất vả lắm mới có được. Nàng không biết nếu nói ra những lời đó, liệu nàng và Tề Cửu có còn nhu tình mật ý như thế này nữa không.

\”Phương tỷ tỷ, có chuyện gì sao?\” Tề Cửu phát hiện ra Úc Đình Phương có chút khác thường, quan tâm hỏi.

\”Không… Không có gì, chúng ta dọn dẹp chút đi.\”

Đồ vật không nhiều lắm, chỉ thu dọn qua loa một chút là hai người có thể tay nắm tay hạ sơn. Lúc xuống núi Úc Đình Phương đi đường có chút không ổn, vài lần suýt thì té ngã. Giữa hai chân nàng đau nhức thật sự, mỗi lần nghĩ đến đều trừng mắt Tề Cửu. Tề Cửu đương nhiên biết chuyện gì, chỉ cười hì hì, một hơi cõng Úc Đình Phương lên.

\”Ây cha! Các cháu đây là… Hòa hảo rồi sao?\” Thẩm quả phụ mắt sắc, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Tề Cửu cõng Úc Đình Phương đi về hướng nhà. Dì liền chạy hai ba bước tiến lên hỏi.

Úc Đình Phương có chút thẹn thùng, cúi đầu vùi vào cổ Tề Cửu không lên tiếng, Tề Cửu cũng ngượng ngùng cười, Thẩm quả phụ biết ngay là chuyện gì xảy ra. \”Giỏi, cháu giỏi lắm! Tốt quá rồi! Còn chuyện kia… Chuyện kia… Cả nhà cùng vui! Mừng cho hai cháu!\” Thẩm quả phụ tức khắc vui vẻ ra mặt, cao hứng vỗ vỗ tay. Dì vốn đã vừa ý hai đứa nhỏ này, một đứa ngây ngô đơn thuần một đứa khôn ngoan rộng lượng, ở bên nhau mới thật xứng đôi làm sao.

\”Tiểu Cửu! Nhớ chăm sóc tốt cho vợ cháu!\” Thẩm quả phụ một phen đoạt lấy tay nải trong tay Úc Đình Phương, ước lượng thử, nhét vào trong ngực Tề Cửu.

Hai người một trước một sau về nhà, trên mặt Tề Cửu vẫn tràn ngập ý cười, Úc Đình Phương lại bỗng nhiên đứng không vững suýt té ngã, may sao Tề Cửu tay mắt lanh lẹ đỡ lấy nàng.

\”Phương tỷ tỷ làm sao vậy? Ta thấy cả ngày nay tỷ đều không được khỏe đó.\” Tề Cửu nôn nóng đỡ nàng lên giường, vẻ mặt quan tâm.

\”Không… Không sao đâu… Ta chỉ hơi chóng mặt thôi, nằm một lát là được.\” Úc Đình Phương đầu váng mắt hoa, lòng hơi lo sợ, miễn cưỡng nở một nụ cười.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.