[Bh Abo🍑Edit Hoàn] Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê – Thảo Điền Đường – 30. Ăn dấm của hổ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bh Abo🍑Edit Hoàn] Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê – Thảo Điền Đường - 30. Ăn dấm của hổ

Đêm hôm khuya khoắt, Tề Cửu ma xui quỷ khiến thế nào lại mở bừng mắt. Không biết vì sao, ánh trăng đêm nay sáng vằng vặc và trời cũng lạnh hơn một cách lạ thường, trong phòng cũng sáng sủa hơn hẳn.

Úc Đình Phương sợ lạnh, cả người nàng đều rúc vào trong ngực Tề Cửu. Nghe tiếng hít thở đều đều của nàng, Tề Cửu an tâm vô cùng, sau đó rón ra rón rén xuống giường, lại đắp kín chăn cho Úc Đình Phương. Nàng mở cửa sổ ra nhìn bên ngoài, trong lòng chợt kinh hỉ.

Tuyết rơi rồi!

[Bh Abo🍑Edit Hoàn] Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê – Thảo Điền Đường - 30. Ăn dấm của hổ









Từ lúc hoàng hôn tuyết đã bắt đầu rơi lả tả xuống nhân gian, khi đó Tề Cửu đang cùng Úc Đình Phương si mê quấn quýt, hai người đều không ai chú ý tới. Mới đầu bông tuyết chỉ rơi từng mảnh từng mảnh trên mặt đất, sau đó càng rơi càng nhiều, dày đặc đến nỗi che mất tầm nhìn. Đến nửa đêm tuyết mới ngừng rơi.

Căn nhà bằng gỗ bạch dương của Tề Cửu nằm trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ. Từ cửa sổ nhìn ra sẽ thấy một màu trắng tuyết bao trùm trên các dãy núi gập ghềnh, trông hệt như sóng biển dập dềnh dưới ánh trăng. Trăng tròn treo trên đỉnh núi, tỏa ánh sáng hài hòa xuống nhân gian. Ánh trăng chiếu lên nền tuyết óng ánh, làm ngọn núi sáng rực như ban ngày.

Tề Cửu cao hứng hoa tay múa chân, muốn đẩy cửa ra ngoài chơi, nhưng đi tới cửa thì chợt dừng lại, quay đầu nhìn về phía giường.

Úc Đình Phương đã tỉnh dậy từ khi Tề Cửu mới vừa xuống giường, nhưng vì quá mức buồn ngủ nên nhắm hai mắt nửa tỉnh nửa mê. Chăn bị xốc lên, thân thể ấm áp như lò sưởi của Tề Cửu liền chui vào, nàng không khỏi cọ cọ lui vào trong ngực Tề Cửu.

Tề Cửu không nói tiếng nào, chỉ ôm Úc Đình Phương tim đập thình thịch. Trời hạ tuyết làm nàng quá hưng phấn, thân thể không an phận mà vặn vẹo. Úc Đình Phương đã nhận ra khác thường của Tề Cửu, lười nhác hỏi: \”Làm sao vậy?\”

Tề Cửu cứng đờ người, không ngờ nàng đã đánh thức Úc Đình Phương. Nhưng trong lòng cũng hưng phấn hơn, kiềm chế vui sướng nhẹ nhàng nói: \”Tuyết rơi rồi.\”

\”Ừm.\” Úc Đình Phương vẫn lười nhác. Bỗng nhiên nhớ tới chuyện gì, trở mình đối mặt Tề Cửu, tay đặt lên trước ngực nàng, cảm nhận tiếng tim nàng đập mạnh \”thình thịch\”, mở bừng mắt nhìn chằm chằm nàng.

\”Muốn ra ngoài chơi hả?\”

\”Ừm…\” Tề Cửu nhếch miệng cười, tiểu tâm tư của nàng lập tức bị Úc Đình Phương nhìn thấu.

\”Đi đi, nhớ mặc thêm áo vào đấy.\” Úc Đình Phương cười khẽ. Rốt cuộc thì người này vẫn còn trẻ con lắm.

\”Ơ… Muốn…\” Tề Cửu vẫn không đứng dậy, dùng bả vai cọ nhẹ Úc Đình Phương, muốn mở miệng lại không mở miệng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.