[Bh Abo🍑Edit Hoàn] Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê – Thảo Điền Đường – 22. Ổn trọng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bh Abo🍑Edit Hoàn] Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê – Thảo Điền Đường - 22. Ổn trọng

Giá rét qua đi, trời dần ấm lại, thân thể Úc Đình Phương vốn suy yếu cũng từng ngày khỏe lên. Nàng đã sớm trở về nhà Tề Cửu, nhưng Tề Cửu lại chưa từng về.

Ngày thứ tám, Tề Cửu vẫn không trở về. Úc Đình Phương ngẫm nghĩ, vừa vá đấu bồng vừa thở dài. Cái áo đấu bồng này trừ bỏ lần đó cứu nàng bị thủng một lỗ thì trông vẫn như mới, có vẻ như là chưa từng được mặc qua, nói vậy chắc Tề Cửu phải yêu quý nó lắm.

Nhiều ngày qua không phải Úc Đình Phương chưa từng thổ lộ với Thẩm quả phụ tâm tư mong sánh cùng Tề Cửu, mà vì mỗi lần như thế Thẩm quả phụ đều trầm mặc không nói, chỉ cười hỉ hả cho qua. Mãi đến một ngày, khi nàng nhắc lại việc này, Thẩm quả phụ trầm mặc hồi lâu, tiện đà nói.

\”Ý của cháu là, trước kia khi cháu ở cùng tiểu Cửu không nhận ra được tình cảm trong tim mình, rời đi một năm, bây giờ quay đầu lại nói với ta là cháu thích tiểu Cửu?\”

Úc Đình Phương không lên tiếng, chỉ gật gật đầu. Nàng biết, dù nàng có giải thích thế nào thì Thẩm quả phụ cũng sẽ không tin.

Nhưng mà có một số việc làm sao có thể nói lý.

\”Đình Phương, cháu chớ nên nói đùa nữa. Tiểu Cửu nhà ta thuần lương lắm, nó không chịu nổi cháu trêu đùa thế đâu.\”

\”Cháu không trêu đùa, cháu…\”

\”Đình Phương, ta biết cháu là đứa trẻ ngoan, nhưng tiểu Cửu nhà ta cũng là đứa ngoan hiền. Cháu không biết một năm qua bởi vì nhớ mong cháu mà nó đã chịu không ít đau khổ. Phải vất vả lắm nó mới không còn si ngốc nữa thì lại gặp chuyện lần này. Đình Phương, ta và tiểu Cửu cứu cháu, chăm sóc cháu là vì nể tình cảm trước kia, cho nên cũng mong cháu niệm tình cũ, buông tha cho tiểu Cửu đi.\”

Lời Thẩm quả phụ hãy còn bên tai. Mỗi lần Úc Đình Phương nhớ đến, trong lòng lại quặn đau.

Buổi tối, Úc Đình Phương ngồi dưới đèn dầu tối tăm đọc sách, nhưng trên thực tế nàng như lạc vào cõi mộng, một chữ cũng không đọc vào.

Bỗng nhiên bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân, tim Úc Đình Phương bỗng thắt lại, ngồi dậy, sờ sờ con dao dưới đệm giường. Chờ khi thấy rõ người tới, nàng mới chuyển từ kinh hãi sang vui mừng.

Là Tề Cửu mà nàng ngày nhớ đêm mong.

Tề Cửu thấy Úc Đình Phương không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm mình, đáy lòng rất ngượng ngùng nhưng trên mặt vẫn lạnh như băng. Không chờ nàng nói chuyện, Tề Cửu mở lời trước.

\”Đã trễ thế này vốn không nên quấy rầy cô nương. Có điều ta nghĩ tới nghĩ lui, có đôi lời vẫn nên nói càng sớm càng tốt. Dì Thẩm gần đây có nói với ta, ta muốn… Ta muốn giải thích một chút sự tình với cô nương.\”

Tim Úc Đình Phương đập nhanh \”thịch thịch\”, đã muốn nhảy tới cổ họng.

Tề Cửu ở trong phòng dạo qua hai bước, xoay người ngồi xuống, nghiêm mặt nói: \”Ta thích cô nương, là chuyện 6 năm về trước.\” Úc Đình Phương nhớ lại 6 năm trước. Năm ấy không xảy ra nhiều chuyện lắm, chuyện lớn nhất chính là nàng gả đến Hoàng gia.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.