Đêm đó, Tề Cửu chưa từng chợp mắt, nàng ôm chân ở trên giường run lên một đêm.
Nếu như lúc trước Úc Đình Phương trực tiếp nói với nàng rằng mình muốn đi, nàng có thể sẽ không khổ sở đến vậy, cùng lắm chỉ thương tâm rất lâu mà thôi. Nhưng Úc Đình Phương một mực để cho nàng hi vọng rằng các nàng rồi sẽ tốt hơn, thế là nàng cam tâm tình nguyện ngẩng đầu nhìn Úc Đình Phương, dốc sức nỗ lực lấy lòng.
Dù bề ngoài nói là ta thích đối tốt với tỷ, ta không cầu báo đáp, tỷ không cần để trong lòng, kỳ thực lòng nàng vẫn mong ngóng Úc Đình Phương cũng có thể đối với mình khá một chút, cho dù chỉ đối với mình cười một cái thôi, nói với mình một câu dịu dàng thôi, nàng đã cảm thấy đáng giá.
Giờ khắc này Tề Cửu chỉ oán hận chính mình, oán hận mình lòng dạ nhỏ nhen, oán hận mình hẹp hòi ích kỷ, duy chỉ không oán hận Úc Đình Phương.
Dù rằng tỷ đã có tự do, có sung sướng, có tất cả những thứ tỷ muốn, và bỏ lại thứ mà tỷ chẳng muốn —— là bầu nhiệt huyết và tấm chân tình của ta.
Dù rằng lúc này ta chẳng có gì —— trừ hồi ức mà tỷ để lại.
Dù rằng như thế là không công bằng, nhưng ta lại chưa từng oán hận tỷ, Úc Đình Phương ơi!
Cho dù trong lòng có đau xót nhiều hơn nữa, Tề Cửu cũng không rơi nước mắt. Úc Đình Phương không thích nàng yếu đuối ủy mị, khóc nhè mè nheo. Úc Đình Phương thích người trưởng thành ổn trọng, người trưởng thành ổn trọng thì sao có thể khóc được đây. Nước mắt và oan ức đều bị nàng nuốt hết xuống bụng.
Thẩm quả phụ bấm tay tính toán, Tề Cửu đã một tuần rồi chưa ra khỏi phòng. Dì chỉ lo Tề Cửu sẽ vì ngột ngạt mà sinh ra đau ốm, vì lẽ đó nên mấy ngày nay cứ rảnh rỗi là lại đi tìm Tề Cửu.
Hôm nay Thẩm quả phụ vừa đi vào tiểu viện của Tề Cửu thì nhìn thấy Tề Cửu đang ngồi trên đất lạnh lẽo, nhìn cánh mai vàng trên đất ngẩn ra.
\”Ôi, chỉ là một đóa mai vàng. Nếu như cháu thích, dì lại tìm cho cháu một đóa là được.\” Thẩm quả phụ trìu mến nhặt cánh hoa lên, thở dài nói. Tề Cửu biết, ý dì không chỉ là đóa mai.
\”Trên đất lạnh lắm, coi chừng đau bụng bây giờ.\” Thẩm quả phụ tiến lên kéo Tề Cửu.
Tề Cửu không nói không rằng, đột nhiên bỏ cánh tay Thẩm quả phụ ra, đoạt lại cánh hoa đặt mông ngồi sụp xuống đất, trên mặt vẫn là vẻ si ngốc, bỗng nhiên sắc mặt đỏ lên, môi run rẩy. Thẩm quả phụ nhìn ra có gì đó không đúng, vội vã tiến lên kéo Tề Cửu vào trong ngực, lúc đầu thì vuốt vuốt lưng Tề Cửu, lúc sau lại vỗ thùm thụp.
\”Uệ\” một tiếng, Tề Cửu nôn ra. Nàng vốn chưa từng ăn uống, nhiều lắm chỉ nôn ra chút giấm chua. Nước mắt cũng đồng thời rơi xuống, mới đầu nước mắt chỉ một hai giọt, dần dần lại rơi lã chã, nàng nhoài vào lòng Thẩm quả phụ run rẩy rồi chợt gào khóc. Khóc không biết bao lâu, Tề Cửu cả người đầy mồ hôi, nấc không thành tiếng.
\”Cháu. . . Cháu. . chỉ muốn đóa. . . Mai. . . Mai vàng này thôi. . .\”
Thẩm quả phụ vừa vỗ lưng Tề Cửu cho nàng thuận khí, vừa đáp lời Tề Cửu. Dì từng nghe người ta nói khi chạm đáy của nỗi đau sẽ nôn mửa nhưng chưa được thấy bao giờ, bây giờ xem ra đúng là sự thật. Dì cắn răng, oán hận Úc Đình Phương.