[Bh 🐱 Futa][Edit Hoàn] Nữ Thần Sofa – Kính Nhi – Chương 47. (H) Em không kêu giường… – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bh 🐱 Futa][Edit Hoàn] Nữ Thần Sofa – Kính Nhi - Chương 47. (H) Em không kêu giường...

Em không kêu giường

Editor: Sâu Thanh Lâu

Đàm Khả Ngải chui vào trong ổ chăn, đội cái chăn nổi lên một cục. Nàng ghé vào bên chân Ngụy Lam, hai cục bột to trắng trước ngực đè lên đùi Ngụy Lam, thế nhưng hoàn toàn không đè Ngụy Lam tỉnh dậy. Đàm Khả Ngải thầm nghĩ có thể Ngụy Lam quá mệt mỏi, nhưng…… Nàng thật sự muốn a. Tiểu dâm oa cơ khát Đàm Khả Ngải cắn cắn môi dưới, đôi tay nắm trên nắm dưới côn thịt tím đen của Ngụy Lam, cảm thụ nơi này nhảy lên nở ra trong tay mình.

“Hưm a……” Ngụy Lam kêu rên trong lúc ngủ mơ, lông mi run run, vẫn chưa mở mắt.

Đàm Khả Ngải dẩu dẩu miệng, trong lòng có chút bất mãn. Nàng lòng dạ hẹp hòi muốn ăn hiếp Ngụy Lam đang say ngủ. Vì thế, Đàm Khả Ngải dùng ngón cái ấn gân xanh nổi lên đáng sợ của Ngụy Lam, theo hướng gân xanh moi tới moi lui, nhìn khúc thịt trong tay run rẩy rồi run rẩy.

“Ưm……” Đùi Ngụy Lam theo bản năng căng thẳng, trong miệng cũng cầm lòng không đặng phát ra nức nở, thế nhưng vẫn cứ không tỉnh là không tỉnh.

Tay Đàm Khả Ngải nâng niu côn thịt cực nóng của Ngụy Lam, mùi xạ hương ập vào trước mặt. Đàm Khả Ngải nhíu mũi lại, đôi mắt nhìn chằm chằm quy đầu hồng hào bóng lưỡng của Ngụy Lam, trong miệng bất giác chảy ra nước miếng, trong đầu vang lên tiếng gọi nàng nhanh tiến lên ngậm lấy gậy thịt kia mà bú mút.

Và đúng là Đàm Khả Ngải đã làm theo, đầu lưỡi ấn vào chỗ mã nhãn khép mở, thẳng tắp tấn công niệu đạo ẩn chứa tinh dịch. Đôi tay nàng cũng đồng thời leo lên quy đầu, vây quanh khe mũ Ngụy Lam moi moi hết sức. Dục hỏa trong cơ thể làm cánh hoa nàng sưng to đè ép nhau, tới khe thịt ở giữa cũng biến mất không thấy, chỉ có đỉnh âm đế sưng đỏ là cao cao ngẩng đầu, phô bày sự tồn tại của chính mình.

“Ưm a…… Ơ……?” Ngụy Lam rên rỉ tỉnh lại, cảm giác từ đầu lưỡi ướt át và ngón tay linh hoạt làm cô nháy mắt biết đã xảy ra chuyện gì. Cô vốn tưởng rằng chỉ là một hồi mộng xuân, nào ngờ…… Ngụy Lam xốc chăn lên một cái, giọng khàn khàn hỏi. “Không sợ ba mẹ em nghe thấy sao?”

Đàm Khả Ngải bị lời Ngụy Lam làm cho thức tỉnh, phòng ngủ của nàng đối diện phòng ba mẹ, hơn nữa nhà nàng cách âm thật sự không hiệu quả lắm. Mẹ nàng ở trong phòng gọi điện thoại nàng vẫn có thể nghe được nội dung. Nhưng ngay cả như vậy, tên đã trên dây, không thể không bắn a. Cái lỗ thịt ướt dầm dề phía dưới nàng không quản được nhiều như vậy! Cùng lắm thì nàng không phát ra tiếng thôi! Đàm Khả Ngải rút đầu lưỡi đang cắm vào mã nhãn Ngụy Lam, mở miệng tự khích lệ mình. “Em không kêu giường là được! Sẽ không ai nghe thấy đâu.”

“Được.” Ngụy Lam cười khẽ đồng ý, duỗi tay xoa xoa đỉnh đầu rối bù của Đàm Khả Ngải.

Đàm Khả Ngải cảm thấy như mình bị Ngụy Lam khinh thường, nàng thầm tức giận, ngoài miệng nói lời tàn nhẫn. “Hừ! Chị lo đừng có mà kêu trước thì có!”

Đàm Khả Ngải nói xong lời này, liền há mồm thật rộng ngậm lấy đầu nấm cực lớn của Ngụy Lam, hóp thịt má, nuốt ăn lên xuống với biên độ lớn. Từ gốc thịt gân xanh đến đỉnh quy đầu đều ở trong miệng nàng chịu đựng khoái cảm. Tiếng nước miếng \’ùng ục ùng ục\’ thoát ra từ miệng Đàm Khả Ngải, nàng không những nuốt ăn thịt bổng mà còn bú mút, làm côn thịt Ngụy Lam bị đánh sâu nhiều tầng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.