Chương 28. Bác sĩ Ngụy có muốn chơi les với em không?
Hai người Đàm Khả Ngải và Ngụy Lam bước vào giai đoạn không nói nhiều. Cơ hội gặp mặt của hai người không nhiều, hoặc là Đàm Khả Ngải tăng ca, hoặc là Ngụy Lam bận thí nghiệm và thực tập ở bệnh viện.
Vì thế, khi gặp nhau lần nữa là do Đàm Khả Ngải lén chạy đến bệnh viện Số một nơi Ngụy Lam trực ban.
1 giờ 30 phút sáng thứ bảy, Đàm Khả Ngải xuất hiện ở khoa nhi nội trú.
Đàm Khả Ngải hạ giọng, gõ gõ cửa phòng khám: \”Bác sĩ Ngụy, con gái tôi đột nhiên bị ho thì phải làm sao bây giờ?\”
\”Phòng nào thế?\” Một giọng nam xa lạ vang lên trong phòng bệnh.
Đàm Khả Ngải cả kinh, nhanh chóng rút tay ra để tránh.
\”Ơ…… Xin lỗi. Tôi đùa thôi ạ, tôi đến để tìm Ngụy Lam.\” Đàm Khả Ngải giải thích vô cùng xấu hổ. Không ngờ bác sĩ trực ban không chỉ có mình Ngụy Lam. Nàng thò đầu vào trong xem, quả nhiên nhìn thấy Ngụy Lam ngồi trên ghế nhìn nàng, trong mắt đong đầy ý cười.
Người đàn ông khựng lại một giây, quay đầu lại nhìn Ngụy Lam, giọng cười sang sảng: \”Là bạn Ngụy Lam à, mau vào đi.\”
\”Cảm ơn.\” Đàm Khả Ngải xách theo bữa khuya vào phòng khám, nhìn thẻ trước ngực người đàn ông, giơ bữa khuya trên tay, cười hỏi, \”Làm phiền rồi. Ăn bữa khuya không bác sĩ Chu? Tôi mua nhiều lắm, không ăn hết là lãng phí đó.\”
\”Không cần không cần. Vậy hai người nói chuyện đi, tôi đi ngủ một lát. Nếu có yêu cầu thì đến phòng bệnh gọi tôi nhé.\” Người đàn ông ngáp một cái, thức thời rời khỏi phòng khám
Phòng khám chỉ còn lại Đàm Khả Ngải và Ngụy Lam.
\”Sao em lại đến đây?\” Ngụy Lam nhìn Đàm Khả Ngải đang cười hì hì, sau đó cúi đầu tiếp tục lật hồ sơ khám bệnh trong tay.
\”Muốn gặp chị đó.\” Đàm Khả Ngải đặt thức ăn lên bàn nhỏ rồi mở ra, mở miệng tán tỉnh.
Bàn tay đang lật hồ sơ bệnh án của Ngụy Lam hơi dừng lại, nhếch môi không nói gì.
Đàm Khả Ngải cũng không thèm để ý, mở cháo tôm cua ra, một chai sữa chua, một hộp cherry nhỏ và cả một phần tôm hùm đất xào cay. Mùi cay nồng tươi ngon của tôm hùm đập lập tức tràn ngập hết phòng bệnh, Đàm Khả Ngải nghe mà khoái khoái, chảy nước miệng: \”Em có mua tôm hùm đất nè.\”
\”Cảm ơn.\” Ngụy Lam đưa mắt nhìn Đàm Khả Ngải bận trong rộn ngoài, nói, \”Tôi không ăn cái này, phiền lắm, phải xem tài liệu.\”
\”Em lột cho chị nha!\” Đàm Khả Ngải bưng cháo tôm cua để lên bàn của nữ thần, bỏ thìa vào, sau đó lại nhảy nhót quay về bàn nhỏ.
\”Không cần, làm phiền em lắm.\” Ngụy Lam ngẩng đầu nhìn Đàm Khả Ngải tràn trề sức sống, nhưng lại mở miệng từ chối lời đề nghị của Đàm Khả Ngải.
\”Dù sao em cũng không có việc gì là! Chị cứ xem đi nha!\” Đàm Khả Ngải vui vẻ mang bao tay dùng một lần nghiêm túc cầm tôm hùm đất bóc đầu ngắt đuôi, bóc ra tôm nõn rồi bỏ vào hộp cơm. Thật ra bình thường nàng ăn tôm hùm đất cũng cảm thấy phiền phức, nhưng lột tôm cho nữ thần thì lại rất sẵn lòng và rất có cảm giác thành tựu.