Chương 25. (H) Ngụy Lam: Cho tôi
Editor: Lăng
Đàm Khả Ngải rất muốn giậm chân tại chỗ nhảy múa, rất muốn lớn tiếng hú hét, nhưng tất cả đều bị nàng kiềm chế trong lòng, cố ý ra vẻ bình tĩnh không chút gợn sóng. Nhưng lại không biết rằng nụ cười trên mặt nàng không thể kiềm chế được, cười tươi như hoa vậy.
Nàng thầm nghĩ trong lòng, như vậy có phải có nghĩa là bản thân và nữ thần sẽ có nhiều liên quan hơn không?
Hơn nữa còn càng làm càng yêu gì gì đó, nghĩ đến thôi là đã đẹp lắm rồi. Nếu cứ tiếp tục như vậy…… Thì sớm muộn gì cũng có ngày nữ thần và mình ở bên nhau đúng chứ?
Đàm Khả Ngải nhảy chân sáo vào xe, vui vẻ tạm biệt nữ thần.
Khi về đến nhà lại nhắn chúc nữ thần ngủ ngon, Ngụy Lam cũng nhanh chóng chúc nàng ngủ ngon lại.
Adrenalin của Đàm Khả Ngải tăng vọt, high đến 4 giờ sáng mới ngủ.
……
Thời gian kế tiếp, Đàm Khả Ngải nghênh đón ba ngày tăng ca, trong lúc đó nàng cũng thỉnh thoảng chia sẻ cuộc sống với nữ thần, âm mưu trộn lẫn với những bức hình xinh đẹp của mình, lén lộ xương quai xanh, khe vú gì đó. Lần nào nhắn xong cũng đều hồi hộp chờ Ngụy Lam nhắn lại, về cơ bản thì cứ cách vài giờ Ngụy Lam sẽ trả lời, lâu lâu sẽ tính bằng giây, Đàm Khả Ngải đã cảm thấy thỏa mãn rồi.
Hôm vất vả lắm mới được nghỉ ngơi, nàng nhanh chóng hẹn nữ thần đi xem phim và tập thể dục trên giường. Chẳng ngờ, suốt một ngày nữ thần cũng không trả lời nàng.
Nàng đã nhắn mấy tin nhưng nữ thần vẫn không trả lời. Hòn đá trong lòng nàng treo cao, nữ thần sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Điện thoại bị trộm? Tai nạn giao thông? Hay là…. Bị quấy rối bởi một bệnh nhân trước kia? Hoặc là nữ thần thấy nàng phiền nên không muốn để ý nàng nữa?
Đàm Khả Ngải kinh hồn táng đảm suy nghĩ miên man, làm bản thân sợ tới mức đứng ngồi không yên, lồng ngực nhói đau. Thế nhưng khi nghĩ đến 【 Lần sau nhớ gọi điện thoại trước】thì Đàm Khả Ngải từ bỏ suy nghĩ này.
Nàng sốt ruột đợi một ngày nhưng vẫn không có tin tức.
Đầu Đàm Khả Ngải vụt sáng ngời, click mở đăng ký khoa nhi của bệnh viện Số Một, không có tên Ngụy Lam. Lần trước có lẽ Ngụy Lam cũng đang trực ban thay cho một bác sĩ nào đó, trùng hợp bị Đàm Khả Ngải gặp được. Đàm Khả Ngải đi hỏi bạn bè, biết là bệnh viện Số Một yêu cầu thực tập sinh phải trực ban tạo khoa nội trú vào thứ Bảy và Chủ Nhật.
Tối thứ Bảy, Đàm Khả Ngải cải trang, mang khẩu trang kính râm đến khoa nội nhi. Nàng được như ý nguyện, thấy được Ngụy Lam đang đi kiểm tra phòng.
Ngụy Lam không bị thương, không xảy ra chuyện, khỏe mạnh, vẫn đẹp và rực rỡ như cũ.
Nỗi lo trong lòng Đàm Khả Ngải bay đi, ý thức được nữ thần chỉ là làm lơ nàng. Nhận thức này làm tim nàng như bị dao cắt? Vì sao? Sao lại có thể……
Vào lúc này, Ngụy Lam bất ngờ xoay người.
Đàm Khả Ngải sợ tới mức nhanh chân bước vào cầu thang tối om, tim đập bình bịch như sắp nhảy khỏi lồng ngực. Nàng trốn sau cửa, không dám nhìn hướng đi của Ngụy Lam, nhưng không ngờ Ngụy Lam lại đẩy cửa cầu thang ra.