BẠN ĐANG ĐỌC
Những đoản văn H, cao H đã được edit, mại dô :3
Bao gồm thuần bách, futa và ABO.
Edit: Sâu Thanh Lâu a.k.a Dee S
Lưu ý: 18
#abo
#bh
#bhtt
#bách
#caoh
#docvaobandem
#futa
#po18
#r18
Cửa sổ đóng chặt bị một đôi tay trắng nõn thon dài đẩy ra, tia nắng ban mai mang theo hương cỏ cây ùa vào, Thu Diệp nhịn không được hít sâu một ngụm, lại bị phía sau lôi kéo, tiểu thư từ phía sau ôm lấy nàng, vặn khuôn mặt Thu Diệp lại, môi đỏ hai người liền dính chặt vào nhau.
Nửa ngày qua đi, tiểu thư mới lưu luyến buông miệng, đầu lưỡi lùi về mang ra một sợi nước bọt.
\”Hưm…… Tiểu thư……\” Thu Diệp liếc mắt đưa tình nhìn tiểu thư, trong mắt đều là không muốn xa rời.
Lúc này hai người mới mở cửa phòng ra, mấy tiểu nha đầu chờ sẵn ngoài sân liền nhạy bén cầm chậu nước sạch cùng ít đồ vật nối đuôi nhau đi vào.
Xuân Đào tối hôm qua không ngủ được nên sáng nay dậy hơi muộn một chút, sửa soạn qua loa xong liền gấp rút chạy tới chính phòng, vọt vào cửa phòng liền trông thấy Thu Diệp cùng tiểu thư ngồi song song trên ghế đệm dài, tiểu thư đang giơ khăn tỉ mỉ lau mặt cho Thu Diệp, tức khắc nàng liền có chút sững sờ, dù có thân thiết cách mấy thì lý nào tiểu thư lại hầu hạ nha hoàn chứ?
Nhưng sắc mặt các tiểu nha đầu cùng đương sự đều bình thường, nàng đành phải đè nghi vấn xuống đáy lòng.
Có một tiểu nha đầu báo cần thay khăn trải giường, vừa lúc đi ngang qua người Xuân Đào, Xuân Đào không khỏi khịt khịt cái mũi, nghe thấy một mùi là lạ nói không nên lời.
Kế tiếp lại được nhàn tản một ngày.
Xuân Đào cảm thấy cái phủ rộng lớn này thật quá kỳ quái, trong nhà đương gia làm chủ chỉ có một mình tiểu thư, trên tiểu thư cũng không còn trưởng bối nào nữa, chỉ có duy nhất lão quản gia luôn xuất quỷ nhập thần, bọn hạ nhân đều trung thành với tiểu thư như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, dù rằng tiểu thư không hề quản bọn họ, chi phí sinh hoạt trong phủ thập phần giàu có, tựa hồ dù ở nơi núi sâu rừng thẳm cũng không ảnh hưởng chút nào, kỳ quái nhất chính là, trên danh nghĩa nàng cùng Thu Diệp là nha hoàn thiếp thân của tiểu thư, nhưng ngoại trừ bưng trà rót nước ăn ăn uống uống ra thì chỉ cần thêu thùa may vá xem như giết thời gian mà thôi!
Xuân Đào còn chưa từng trực đêm cho tiểu thư lần nào, mỗi đêm đều là Thu Diệp trực… Hôm sau luôn có vẻ mệt mỏi kiệt sức, đi hai bước lại đi không nổi nữa, một lần hai lần thì không sao, nhưng liên tục mấy ngày đều như vậy thì thật có chút kỳ quái, trực đêm bộ mệt lắm sao…
Bất quá, dứt bỏ những nghi vấn đó, chỉ cần ngày ngày đều có ăn có mặc thì Xuân Đào đã thỏa mãn lắm rồi.
……
Những ngày cuối thu nắng gắt vô cùng, đến tận đêm xuống mà Xuân Đào vẫn còn cảm thấy khô nóng, lăn qua lộn lại một hồi lâu vẫn không ngủ được, liền đứng dậy đẩy cửa sổ ra, bên ngoài gió đêm phơ phất, Xuân Đào đứng bên cửa sổ dần thanh tỉnh cả người.
Mọi nơi đều an tĩnh cực kỳ, lúc này dù là bất cứ âm thanh mơ hồ nào cũng đều trở nên rõ ràng hơn, kể cả tiếng động tựa hồ từ chính phòng bên kia truyền đến, cửa sổ phòng Xuân Đào ở bên hông nên nhìn không tới cửa chính phòng, Xuân Đào nhíu nhíu mày, mấy con chuột phá phách cũng không thể lợi hại đến vậy chứ? Trong đầu nàng thoáng nghĩ đến bất thường mỗi khi Thu Diệp trực đêm, rốt cuộc cũng không nén nổi lòng hiếu kỳ.