BẠN ĐANG ĐỌC
Những đoản văn H, cao H đã được edit, mại dô :3
Bao gồm thuần bách, futa và ABO.
Edit: Sâu Thanh Lâu a.k.a Dee S
Lưu ý: 18
#abo
#bh
#bhtt
#bách
#caoh
#docvaobandem
#futa
#po18
#r18
Nhỏ sáp play
Trang Sầm: \”Em nói muốn tặng quà cho tôi có còn tính không?\”
Bùi Nhược Tuyết mới vừa mở to mắt liền nhìn thấy Trang Sầm ái muội nhìn nàng giống như đang nhìn mỹ thực tú sắc khả xan* gì đó. Nàng từ từ ngồi dậy, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, trời còn chưa tối hẳn đâu. Nàng quay tầm mắt lại, Trang Sầm đã trần truồng lả lướt hấp dẫn nằm bên cạnh nàng. Một tay Trang Sầm chống dưới đầu, một cái tay khác đang sờ đùi nàng.
(*trường hợp này có thể hiểu là ngon mắt ngon miệng ngon hết nước chấm.)
Tim Bùi Nhược Tuyết đập loạn, cô gái này sao có thể mê người đến vậy?
Dù biết Trang Sầm không có ý định tốt đẹp gì, Bùi Nhược Tuyết vẫn gật gật đầu: \”Tính nha.\”
Ai bảo hôm nay là sinh nhật nàng chứ, thôi thì chiều nàng cả ngày đi, ai bảo nàng lại xinh đẹp thế chứ.
Trang Sầm: \”Thế mặc cái này vào.\”
Trang Sầm ném cho Bùi Nhược Tuyết một đống dải lụa đỏ rực rỡ, Bùi Nhược Tuyết kéo ra mới biết đó là gì. Ra là đồ lót, một thứ đồ lót tình thú không che được bất cứ chỗ nào. Thôi cũng được đi, thân thể đều bị nàng nhìn hết rồi, mặc ba cái nội y tình thú này cũng nhằm nhò gì đâu.
Dải lụa nội y rực rỡ vòng vào cổ, trước ngực còn có một cái nơ con bướm thật to, là kiểu thắt nơ trên gói quà.
Có chút kỳ lạ.
Tiếp đó, mắt nàng bị bịt kín, cũng bởi một dải lụa đỏ rực, nhưng tầm mắt nàng không bị che kín hoàn toàn mà vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ.
Trang Sầm nắm một đầu dải lụa rực rỡ, \”Theo tôi nào.\”
Bùi Nhược Tuyết: \”Em còn chưa mặc quần áo mà.\”
Trang Sầm: \”Tôi cũng chưa mặc, sẽ không ai nhìn thấy đâu, đi thôi.\”
Trang Sầm đi không nhanh nhưng vì không nhìn rõ mà Bùi Nhược Tuyết bước đi loạng choạng, có điều mỗi lần nàng suýt ngã đều có Trang Sầm kịp thời bảo vệ nàng. Ân cần chu đáo thế này. Trong lòng nàng bỗng sinh ra chút ấm áp.
Con đường nhỏ này Bùi Nhược Tuyết thấy hơi quen quen, nàng đoán có lẽ Trang Sầm muốn dẫn nàng đi tầng hầm ngầm nơi hai người lần đầu gặp gỡ. Đi xuống cầu thang quen thuộc, dường như Bùi Nhược Tuyết nhìn thấy rất nhiều ánh lửa đong đưa, chắc là ngọn nến, rất nhiều ngọn nến màu tím. Nàng ngửi kỹ thì nghe thấy một hương hoa oải hương nhàn nhạt.
Trang Sầm lại kéo nàng đi trong chốc lát mới dừng lại, \”Tới rồi, hôm nay chúng ta sẽ chơi một món đồ chơi mới.\”
Bùi Nhược Tuyết: \”Đồ chơi mới nào cơ?\”
Trang Sầm: \”Ngoan, nằm sấp xuống đã.\”
Bùi Nhược Tuyết vươn mũi chân dò xét phía trước, nàng đá tới trước một thứ giống như cái ghế, nàng khom lưng dùng tay sờ sờ cẩn thận, nàng cảm thấy quả không sai, là một cái ghế da. Ghế dựa rất sâu, nàng sờ soạng nửa ngày mới sờ đến cạnh ghế. Nàng lại sờ từ cạnh lên trên, không có lưng ghế, chỉ có hai cột chống hai bên, quả là một chiếc ghế kỳ lạ.