Lãnh đạm xa lánh, trà xanh cùng phòng tìm đến tận cửa đòi chơi
Cuối cùng thì bài tiểu luận cũng hoàn thành một ngày trước hạn chót. Tô Nhược và Sở Nhuận đã thức trắng mấy đêm liền để nhồi nhét tất cả những yêu cầu quái đản của thầy Tống vào một bản báo cáo dày cộp. Ngày nộp bài, Tô Nhược thở phào nhẹ nhõm, cả người thả mình xuống giường ký túc xá. Trong đầu cô lúc này chỉ toàn hình ảnh khuôn mặt lạnh lùng của Sở Nhuận. Cô cứ nghĩ sau khi tiểu luận xong, hai người sẽ lại \”dây dưa\” như trước, nhưng mấy ngày sau đó, Sở Nhuận như bốc hơi khỏi nhân gian, ngay cả một cái bóng cũng không thấy.
Sở Nhuận thì bận tối mắt tối mũi. Gần đây, cô nhận lời tham gia cuộc thi leo núi của câu lạc bộ, cường độ huấn luyện lớn đến đáng sợ. Mỗi ngày cô không ngâm mình ở sân tập thì cũng về nhà lăn ra ngủ, đến điện thoại cũng chẳng buồn nhìn. Tô Nhược đã gửi cho cô mấy tin nhắn, hỏi cô đang làm gì, có muốn đi ăn cùng không, nhưng tất cả đều rơi vào im lặng. Thậm chí, cô còn cố tình đi loanh quanh thư viện hai vòng, mong \”tình cờ gặp\” Sở Nhuận, nhưng cũng chẳng thấy tăm hơi.
Tô Nhược cảm thấy trống rỗng trong lòng, như vừa đánh mất thứ gì đó. Cô trằn trọc không ngủ được, trong đầu lúc nào cũng hiện lên đôi mắt băng lãnh mà câu dẫn của Sở Nhuận, cùng với xúc cảm bàn tay cô ấy \”ngược xuôi\” trên người mình. Tô Nhược bắt đầu thấy có gì đó không ổn – sao mình lại bận tâm đến tên khốn đó như vậy? Nhưng càng cố đè nén, cảm giác ngứa ngáy càng dâng trào, khiến bên trong trống rỗng đến hoảng loạn. Ban đêm, cô còn nằm mơ thấy Sở Nhuận đè mình, điều khiển mình, lúc tỉnh dậy đồ lót đã ẩm ướt be bét.
Ngày hôm đó là thứ Sáu, Tô Nhược ôm một bụng tủi thân, cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Cô tìm được địa chỉ biệt thự của Sở Nhuận, khoác lên mình chiếc váy hai dây cổ trễ, trang điểm thật tinh xảo, rồi dẫm lên đôi giày cao gót mà đi. Đứng trước cổng biệt thự, ngón tay cô do dự trên chuông cửa hồi lâu, cuối cùng cắn răng nhấn xuống.
Cửa mở. Sở Nhuận mặc chiếc áo phông đen rộng thùng thình và quần thể thao ngắn, tóc ướt sũng, rõ ràng là vừa tắm xong. Cô ấy tựa vào khung cửa, ánh mắt lười nhác lướt qua Tô Nhược, cau mày nói: \”Cậu đến đây làm gì?\”
Tô Nhược bị thái độ lãnh đạm đó của cô ấy làm cho chột dạ, hốc mắt nóng lên, giọng nói cũng run rẩy: \”Mấy ngày nay sao cậu không thèm để ý đến tôi?\”
Sở Nhuận nhíu mày, ngữ khí bình thản: \”Bận, không rảnh.\”
\”Bận?\” Tô Nhược tức đến nỗi nước mắt cũng sắp trào ra, \”Bận đến nỗi không trả lời tin nhắn? Trước kia chẳng phải cậu rảnh rỗi lắm sao, ngày nào cũng quấn lấy tôi rồi đụ tôi?\” Cô càng nói càng tủi thân, giọng mang theo tiếng nức nở, \”Tiểu luận vừa kết thúc là cậu vứt tôi sang một bên, cậu coi tôi là cái gì hả?\”
Sở Nhuận ngớ người một chút, rồi lập tức cười nhạo: \”Cậu cũng thật là tự đề cao bản thân quá rồi? Tôi bận việc của tôi, có liên quan gì đến cậu?\”
Lời này như một cái tát vào mặt Tô Nhược. Cô cắn môi, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà chảy xuống. Cô cũng không biết mình lấy đâu ra dũng khí, bỗng nhiên đẩy Sở Nhuận ra, chen vào trong phòng, nghẹn ngào quát: \”Cậu đúng là đồ khốn nạn! Tôi… tôi nhớ cậu lắm không được sao?\”