Tôi thở dài một hơi, đêm khuya khách trên xe không nhiều lắm, tôi nhìn xung quanh, ước chừng chỉ có sáu, bảy hành khách xung quanh tôi, hầu hết mọi người đều đã hạ thấp ghế tựa gối ngủ, trừ tiếng động cơ bên ngoài, chỉ còn tiếng tim tôi đập thình thịch.
Tôi lấy di động ra khỏi túi xách, gọi điện thoại cho chị.
\”Sao em còn chưa ngủ?\” Chị quả nhiên còn đang thức khuya làm luận văn, vừa nhấc máy liền hỏi tôi sao giờ này chưa ngủ.
\”Em rất nhớ chị.\” Ngoài nhớ nhung, ngoài tình yêu, không còn lý do nào có thể giải thích cho hành động của tôi lúc này.
\”Chị cũng vậy. . .\” Chị tựa hồ nghe được tiếng xe chạy khác thường, lập tức hỏi : \”Em đang ở đâu?\”
\”Em đang ở trên xe.\”
\”Hả. . .Em định đi đâu?\”
\”Đi tìm chị!!\” Tôi kiên định nói.
\”Em đúng là đồ ngốc, nửa đêm sao lại chạy đến. . .\” Tuy giọng nói nghiêm khắc nhưng tôi cảm nhận được chị rất hưng phấn.
\”Em rất nhớ chị, rất muốn gặp chị!\” Tôi hướng mặt ra ngoài cửa sổ tối đen, nói ra tiếng lòng của mình.
Gia đình dạy dỗ tôi rất nghiêm khắc, không chỉ quản lý thời gian, bố mẹ đối với chuyện tôi kết bạn cũng rất để tâm.
Tôi biết tôi nửa đêm trốn nhà như vậy, nếu để cho bọn họ phát hiện thì hậu quả sẽ nghiêm trọng cỡ nào. Nhưng nếu không thử một lần thì vĩnh viễn cũng sẽ không còn cơ hội nữa.
\”Bọn họ sẽ không phát hiện ra đâu, bố mẹ em có thói quen sáng sớm đi leo núi, chờ họ về đến nhà thì coi như em đi học sớm không gặp được họ. Nếu không làm vậy thì em sẽ không gặp được chị đâu!\”
\”Em. . .\” Chị có vẻ đau lòng, nói không nên lời. Tôi tưởng tượng ra cảnh chị dừng gõ phím, nhìn chằm chằm màn hình máy tính, lo lắng không thôi.
\”Chị không hi vọng gặp được em sao? Sợ em quấy rầy chị viết luận văn à?\” Tôi cẩn thận hỏi.
\”Không phải, chị đương nhiên muốn gặp em! Chỉ là lo em nửa đêm lén trốn nhà bị phát hiện, huống hồ em không thể ở lại mà phải lập tức trở về, không phải sao?\”
\”Em sẽ đón chuyến bay sớm nhất về Đài Bắc, em chỉ muốn gặp chị một lát thôi cũng được.\”
\”Ây. . .Em đúng là cô gái nhỏ thích giày vò người khác, em làm chị vừa sợ vừa nôn nao. . .\”
Tôi nghĩ cũng đúng, cho nên mới không dám gọi điện báo trước cho chị, nói cho chị biết tôi muốn đến gặp chị, nhưng mà tin tức tốt như thế làm sao kìm lòng được chứ? Đây cũng là lần đầu tiên tôi vụng trộm rời nhà, giống như bỏ nhà theo trai, chỉ vì muốn thành toàn cho tình yêu.
\”Xin lỗi mà. . .Người ta cũng chỉ muốn gặp chị thôi. . .\”
\”Chị cũng rất muốn gặp em, đừng nói xin lỗi, đổi lại là chị, không biết đã rời nhà trốn đi lần thứ bao nhiêu rồi.\”
Tôi phì cười, đầu óc căng thẳng cuối cùng cũng nhẹ nhõm không ít.
\”Em ngủ chút đi, sắp tới thì gọi điện thoại cho chị, chị đi đón em.\”