Rốt cuộc Lộc Hi cũng nhanh chóng hiểu ý của anh. Cô chỉ ngắn gọn đáp lại một câu.
Ôn Thanh Mặc nhún vai, nhẹ nhàng thở phào: \”Được rồi, em về trước đi.\”
Lộc Hi gật đầu, nói chúc ngủ ngon với Ôn Thanh Mặc xong mới quay người trở lại kí túc xá.
Chuyện ban nãy là thật? Lộc Hi thừa nhận mình rất thích cái đề nghị này của anh.
Nhưng cô vẫn còn lại chút liêm sỉ, vậy nên mới chần chứ.
Chờ sau khi về kí túc xá lại nói với anh sau vậy….
Chờ Lộc Hi đã đi khuất bóng, Ôn Thanh Mặc mới ấn nút nâng cửa kính xe lên, ngăn lại khí lạnh bên ngoài.
Thế nhưng anh cũng không lái xe đi. Ngược lại cả người đều mềm nhũn, tì trán lên vô lăng. Hô hấp vững vàng vừa nãy cũng không còn nữa. Vệt đỏ từ bên tai một đường lan tràn tới rồi cổ, ngay cả tuyến thể cũng nóng lên.
Ôn Thanh Mặc để một tay lên trên tay lái, tay khác vòng ra phía sau, xé mở miếng dán ức chế, nhẹ nhàng sờ tuyến thể của mình.
Không phải ảo giác, chỗ đó thực sự nóng lên. Ngón tay thon dài của anh chậm rãi vuốt ve nơi đó, thậm chí anh có thể cảm giác được dấu răng nhợt nhạt chưa tiêu tán.
Đây là….Lộc Hi cắn.
Ôn Thanh Mặc nghiêng đầu, nhìn ra ngoài cửa kính. Bên ngoài không còn bóng dáng Lộc Hi nữa. Ý thức được hành động của mình, anh vội vàng lắc lắc đầu. Gần đây anh không thể khống chế được cảm xúc của mình….
Ôn Thanh Mặc nhắm mắt, muốn đem những ý nghĩ linh tinh ném ra khỏi đầu.
****
Không ngoài ý muốn, Lộc Hi thuận lợi vào sống trong nhà Ôn Thanh Mặc.
Theo lời anh nói, một mình anh ở biệt thự mà phòng lại nhiều, cô tha hồ lựa chọn.
Sau khi dọn qua, Ôn Thanh Mặc ở tầng một, Lộc Hi ở tầng hai. Tầng hai có đầy đủ đồ đạc. Trừ bỏ lúc ăn cơm, cô phải xuống nhà ăn tầng một ra thì phần lớn thời gian Lộc Hi đều ở trong phòng mình.
Hơn nữa Ôn Thanh Mặc đi sớm về trễ. Nhiều khi Lộc Hi ăn xong cơm chiều mà Ôn Thanh Mặc cũng chưa về. Buổi sáng tỉnh lại, cô liền thấy Ôn Thanh Mặc để phần bữa sáng cho mình.
Tình huống này làm Lộc hi khẩn trương, cũng làm cô có hơi thất vọng.
Tâm tình cô lúc này rất phức tạp.
……
[Cơm chiều hôm nay em định ăn gì?]
Đang học, di động liền rung lên một tiếng. Lộc Hi mở điện thoại ra liền thấy tin nhắn Ôn Thanh Mặc gửi đến.
Hừm, đây đúng là vấn đề khiến người ta phải suy nghĩ….
Do dự mấy giây, Lộc Hi liền soạn một tin nhắn gửi qua.
[Em không biết, chờ hết giờ đã.]
Gửi tin nhắn đi, trên khung thoại hiển thị đối phương đang soạn tin nhắn. Nhưng chờ một lúc mà không thấy tin nhắn nữa gửi đến, Lộc Hi đã bị giảng viên gọi lên trả lời câu hỏi. Ôn Thanh Mặc vẫn chưa gửi tin nhắn cho cô.