Đạu má!
Suýt chút nữa là cô lau miệng cho Ôn Thanh Mặc rồi.
Xúc động là ma quỷ mà.
——
Lộc Hi trở lại trường học, lại bắt đầu cuộc sống vườn trường bình đạm như trước.
Ngày tháng yên bình trôi qua, cô như bao nữ sinh viên bình thường. Mỗi ngày ba điểm một đường. Còn chuyện phát sinh với Ôn Thanh Mặc tựa như ảo giác.
……
Hạ Vi Vi mua hai củ khoai lang ở siêu thị. Vừa vào cửa liền thấy Lộc Hi đang nghe điện thoại trong phòng khách.
\”Bác à, không cần, thực sự không cần mà.\” Lộc Hi nhìn Hạ Vi Vi một cái rồi thu hồi ánh mắt, không tiện chào hỏi cùng cô ấy.
\”Đâu cần tổ chức tiệc sinh nhật làm gì cho phiền.\”
Hạ Vi Vi để hai củ khoai trên bàn trà, để đồ mua cho Lộc Hi ở trước mặt cô. Còn mình mở tủ lạnh lấy một hộp sữa chua ra.
Lộc Hi thay đổi cái tư thế, ngồi xếp bằng trên sô pha: \”Không cần đâu bác, bày vẽ như vậy làm gì. Cứ tổ chức sinh nhật bình thường là được. Làm tiệc lớn mất thời gian với tốn công lắm. Con chỉ cần cùng bạn học ra ngoài ăn bữa cơm thôi.\”
Hạ Vi Vi ngồi xuống, bắt đầu ăn khoai lang.
\”Ai, được ạ, được ạ. Cuối tuần con về nhà, chúng ta ăn bữa cơm.\”
\”Vâng…… cháu chào bác.\”
Lộc Hi nói nửa ngày miệng lưỡi đều khô khốc cả. Rốt cuộc cũng dập được ý tưởng muốn tổ chức tiệc sinh nhật cho cô của Ôn Phu Nhân rồi. Sau khi cúp máy, cô vô lực nằm dài trên sofa.
\”Bác gái Ôn muốn làm tiệc sinh nhật cho cậu à?\” Hạ Vi Vi hỏi
\”Đúng vậy.\” Lộc Hi đáp.
\”Nhưng mình từ chối rồi. Tiệc sinh nhật gì đó quá phiền toái. Làm một hồi đã mệt muốn chết rồi. Mình không muốn đâu.\”
Sinh nhật cô còn trùng với nguyên chủ nữa.
Trùng hợp thực sự.
\”Trước kia cậu thích lắm mà.\” Hạ Vi Vi kỳ quái nói.
Lộc Hi nghẹn lời, trở tay đáp trên đôi mắt: \”…… Sinh nhật không phải là già đi một tuổi sao. Vả lại hiện giờ mình không thích nơi quá nhiều người.\”
\”Vậy cũng tốt. Đến lúc đó chúng ra cùng đi ăn bữa cơm.\”
\”Mình mời mọi người ăn lẩu nhé.\” Lộc Hi nói, lại ngồi bật dậy.
\”Mình phải bôi thuốc nữa.\”
Mấy hôm trước cô tháo băng, bác sĩ kê thuốc bôi cho cô. Lộc Hi sợ để lại seo, ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ, mỗi ngày đều bôi thuốc đều đặn.
\”Tay cậu sao rồi, còn đau không?\”
\”Không đau nữa, cũng đã kết vảy rồi.\” Lộc Hi xòe năm ngón tay ra.
\”Chỉ là vẫn chưa duỗi hết cỡ được. Lúc duỗi ngón tay vẫn thấy căng cứng.\”
Lộc Hi lại thở dài: \”Cậu cũng ăn nhanh lên đi.\”