Ngắn gọn như vậy, Lộc Hi chỉ đảo mắt đọc qua một lần rồi tắt màn hình, bỏ vào trong túi. Cô cúi người, bắt đầu đi giày.
Ôn Thu Hàn đẩy cửa ra, ý muốn để Lộc Hi đi trước.
Ngoài trời gió lạnh, Lộc Hi kéo vào cổ áo, cũng tỉnh rượu được mấy phần. Cô trộm nhìn Ôn Thu Hàn đang sóng vào đi cùng mình, nội tâm không yên ổn.
Cô rất rất muốn biết…..
Ôn Thu Hàn này định làm gì?
Theo nguyên tác, sau khi nói lời chia tay trong đêm hội đâu giá, Ôn Thu Hàn không còn tí thương tiếc nào với nguyên chủ. Đã không còn gì sao còn đưa người say rượu về nhà.
Chẳng lẽ là do phản ứng của cô không giống nguyên chủ cho nên mới dẫn đến hiệu ứng bươm bướm như vậy?
Hai người cùng đi tới vườn hoa, Ôn Thu Hàn dừng bước: \”Em ở chỗ này chờ một chút, tôi sẽ lái xe ra đây.\”
\”Gượm đã.\”
Lộc Hi ngẩn đầu, ngăn không cho Ôn Thu Hàn rời đi.
Ôn Thu Hàn xoay người: \”Có chuyện gì?\”
\”Anh về một mình là được, không cần đưa tôi về đâu.\”
Gió đêm thổi qua làm vài sợi tóc cô từng bay. Ánh sáng đèn đường gắt vào làm thân ảnh càng trở nên mông lung. Ôn Thu Hàn nhìn thấy Lộc Hi có phần lạnh nhạt, nội tâm xuất hiện mấy phần khác thường. Hắn cau mày: \”Đừng náo loạn. Em vẫn là Omega đi một mình nguy hiểm lắm, em…\”
\”Lộc Hi không muốn đi cùng em, không cần ép cô ấy.\”
Ôn Thanh Mặc không biết đã ở đằng sau hai người từ lúc nào. Nam nhân trước sau vẫn bình tĩnh, nói ra sự thật.
\”Anh cả?\” Ôn Thu Hàn có hơi bất ngờ.
\”Anh sẽ đưa cô ấy về. Dù sao chỗ của anh cũng gần trường học hơn, tiện đường.\”
Ôn Thanh Mặc nói, cúi đầu nhìn Lộc Hi: \”Tôi đưa em đi nhé?\”
Lộc Hi vật đầu. Thú thực, bây giờ cô không dám động. Sợ mình mà làm ra chuyện gì thì sẽ bị lột da.
\”Không cần!!\” Ôn Thu Hàn lên giọng.
\”Anh à, anh vẫn nên về trước đi.\”
\”Không!!\” Lộc Hi lập tức gạt bỏ đề nghị của Ôn Thu Hàn.
\”Anh cả đưa tôi về là được, không phiền đến anh.\”
\”Làm phiền?\”
Ôn Thu Hàn lặp lại một lần, ngay sau đó liền cười nhạo một tiếng. Hắn chậm rãi đi đến trước mặt Lộc Hi: \”Sao thế, em làm phiền tôi còn ít à?\”\”
\”Rất nhiều cho nên hiện tại, tôi không muốn làm phiền anh nữa.\” Lộc Hi dứt khoát trả lời.
Đúng là bất tiện khi cao không bằng người ta, cô toàn phải ngước lên để nói chuyện thôi. Trong lúc giằng co như thế này thì đúng là chẳng có ưu thế nào cả.
Ôn Thu Hàn bị cô làm cho nghẹn họng, ánh mắt cũng càng thêm âm trầm. Hắn nhìn lướt qua Ôn Thanh Mặc, cuối cùng tầm mắt chuyển lên người Lộc Hi: \”Em thực sự không đi cùng tôi?\”