Chương 158. Xúc cảm mềm mại
Ở đây không có đèn cung đình, tối nay lại không có trăng, gần bên chỉ có chút sáng mờ mờ. Nàng sờ soạng đi tới, nhớ rõ bóng đen kia từ bên ngoài tránh tiến vào cung thất, như vậy, kẻ đó nhất định đang ẩn mình trong cung thất. Nhưng bên trong rất tối, vốn chẳng nhìn thấy gì, hơn nữa rất nguy hiểm.
Do dự một lát, nàng vẫn mãi không thể quyết định có đi vào đó không. Đột nhiên trong không trung vang lên tiếng động rất nhỏ, hình như là tiếng bước chân.
Lòng nàng hồi hộp, nóng ruột, cảnh giác nhìn về phía cung thất. Cung thất kia đóng cửa, khiến người ta cảm thấy âm trầm đáng sợ, như đang cất giấu sự nguy hiểm không rõ.
Đang định mở miệng, nàng cảm giác phía sau có động, hình như có một luồng gió lạnh lẽo ập tới. Diệp Vũ kinh hồn táng đởm, xoay người, lại chẳng thấy gì. Là nhìn nhầm rồi sao? Đằng sau nàng lại có tiếng động, nàng định xoay người thì cổ đã bị cái gì đó cuốn lấy.
Nàng lập tức tóm lấy dải lụa trắng, định gỡ ra nhưng dải lụa trắng càng ngày càng xiết chặt lại…Nàng cất giọng kêu to, \” Cứu mạng….Người đâu… Cứu mạng…\”
Kẻ định ép nàng vào chỗ chết có sức rất lớn, chỉ dùng lụa trắng đã lôi nàng về hướng cung thất. Nàng liều mạng kêu to trong khoảng thời gian ngắn không có ai tới cứu nàng.
Dần dần hơi thở nàng gần như bị chặn lại, kêu không ra tiếng nữa… Nàng liều mạng lần cuối chút sức lực còn lại, phản kháng, hai tay lộn xộn cào loạn, nhưng cái gì cũng không túm được… Càng ngày càng khó chịu, nàng thật khó khăn, sắp chết rồi…. Cuối cùng liếc mắt một cái nàng như thấy một người chạy vội tới, càng ngày càng gần… Người đó hình như là Sở Minh Phong…
\”Buông nàng ra!\”
Diệp Vũ như nghe được giọng hắn, nhưng mà thật mệt chết đi, mệt chết đi được… Người tới thật sự là Sở Minh Phong.
Hắn vọt từ xa tới, đuổi đến đó, thích khách áo đen kia đã chạy không còn bóng dáng tăm hơi nữa. Hắn ôm lấy nàng lo lắng gọi, \”Vũ Nhi… Vũ Nhi…\”
Cuối cùng thị vệ cũng đến, nói hộ giá bất lực, rồi đi truy đuổi thích khách. Hắn ôm lấy Diệp Vũ, bảo cung nhân đi truyền Từ thái y. Trong tẩm điện thiên điện, hắn đứng canh một bên giường, nhìn Từ thái y bắt mạch cho nàng, thấy nàng hôn mê bất tỉnh, khuôn mặt nhỏ tái nhợt, lại lo lắng hơn, \”Vũ Nhi sao rồi?\”
\”Bệ hạ yên tâm, hoàng quý phi cũng không đáng lo, sẽ tỉnh ngay thôi\” Từ thái y đứng dậy đáp, \”Hoàng quý phi bị người ta dùng lụa trắng xiết cổ, chỉ bị hôn mê thôi\”
\”Không cần uống thuốc sao?\”
\”Là thuốc ba phần độc, lần này hoàng quý phi không cần uống thuốc\”
Sở Minh Phong liếc mắt một cái nhìn Diệp Vũ mê man, hỏi, \”Chứng bệnh mẫu hậu, đã nghĩ ra chưa?\”
Từ thái y nói thành khẩn, \”Xin bệ hạ cho thần một ít thời gian nữa, ngày mai vi thần nhất định cho bệ hạ một công đạo\”
Sở Minh Phong đành thôi, Tống Vân tiến vào, bẩm tấu, \”Bệ hạ, nô tài sai thị vệ, cấm vệ bắt thích khách áo đen, nhưng thích khách kia như có thuật độn thổ, không thấy bóng dáng đâu cả\”