Chương 99. Thơm quá… (6000 )
Sở Minh Phong chịu đựng cơn đau nhức, tiếp tục nghênh chiến. Đằng trước là kiếm phong ập tới, cắt qua áo bào của hắn, tạo thành một vệt máu dài khiến người ta thấy mà khiếp sợ. May mà tiểu công công đúng lúc trở về biệt quán gọi hơn mười thị vệ vội vã chạy tới, ngăn cản năm sát chiêu chí mạng của thích khách.
Mạng hắn đã được cứu, tiểu công công đỡ hắn chạy trối chết, trở về biệt quán. Còn năm thích khách kia bị thị vệ võ công cao cường cuốn lấy, chẳng có cách nào phân thân. Cuối cùng, năm thích khách che mặt không còn ham tham chiến, vội bứt ra rời đi. Trở lại biệt quán, tiểu công công cho người đi truyền Vương thái y đến, đỡ Sở Minh Phong đi vào tẩm phòng của Diệp Vũ.
Nàng vừa mới tắm xong, đang định đi ngủ, nghe thấy tiềng ồn ào từ ngoài truyền tới, có tiếng chân, còn có tiếng đập cửa sốt ruột nữa. A Tử mở cửa ra, khiếp sợ mở tròn mắt, kêu thốt lên một tiếng, \”Nhị phu nhân\” Diệp Vũ quay người lại nhìn, lại thấy Sở MInh Phong đang dựa vào tiểu công công, cúi đầu, trên y bào máu loang lổ, trông rất doạ người.
\”Nhanh lên, bệ hạ gặp chuyện, bị thương…\” Tiểu công công kêu lên, hoảng loạn đi vào. \”Bệ hạ gặp chuyện gì?\” A Tử đỡ bệ hạ ngồi xuống giường.
Diệp Vũ cũng ngây người một lát, rồi hoàn hồn đem chăn đẩy sang một bên, đứng ở bên cạnh, Tiểu công công bình tĩnh chút, gặp biến không sợ sai A Tử, \”Vương thái y sẽ đến, ngươi nhanh đi bảo người hầu đun nước đi\”
Nàng ta nhìn sang Nhị phu nhân, được phép mới rời đi. Trước đó không lâu, trên giường này vừa trải qua một trận kịch chiến, hoan ái ác liệt, giờ Sở Minh Phong lại ngồi ở mép giường, bản thân bị thương nặng. Diệp Vũ lạnh lùng nhìn hắn, hắn rất tỉnh táo, híp mắt lại, đôi môi không có máu, nhíu mày, cố chịu đau xót.
Trên người vẫn còn đau, nàng cũng chẳng có lòng trắc ẩn, thầm mắng hắn trong lòng thật xứng đáng, vì sao thích khách không giết chết hắn đi. Mắt thấy vậy, tiểu công công nói, \”Nhị phu nhân, xin giúp bệ hạ cởi áo trước\”
Nàng giúp hắn cởi áo ngoài, thấy miệng vết thương dài trước ngực và vai trái bị kiếm chém máu thịt lẫn lộn, máu tươi nhiễm đỏ cả áo vàng bên trong, thấy kinh hoàng thật sự. Mùi máu tanh ngập tràn, nàng cố sức chịu đựng.
\”Bệ hạ, Vương thái y không biết khi nào mới đến, tiểu nhân có biết một chút y thuật băng bó, chẳng bằng tiểu nhân đơn giản băng bó trước cho bệ hạ được không?\” Tiểu công công không đành lòng thấy hắn đau bảo.
\”Không cần\” Hắn từ chối thẳng thừng. \”Vậy tiểu nhân đi xem nước nóng đã đun được chưa ạ\” Tiểu công công thức thời lui ra.
Diệp Vũ khẽ nhấc áo vai trái lên xem miệng vết thương, Sở Minh Phong khẽ động, hơi đau, nàng sợ tới mức lập tức rụt tay về. Hắn cầm bàn tay nhỏ bé ấm áp của nàng, nắm rất nhanh, \”Không chết được, đừng lo\” Nàng không kìm được môi khẽ nhếch lên cười lạnh: ta mới chẳng thèm lo, ta hận ngươi sao không bị thích khách giết chết đây nè!
Nàng tránh tay ra, lại không rút ra được, bị hắn nắm chặt cứng. Hắn cười nhẹ, \”Trẫm biết, ngươi đang lo vết thương của trẫm…\” Nam nhân này sao mà tự đại tự cuồng đến thế chứ? Nàng lo lắng cho vết thương của hắn lúc nào vậy? Nàng hận hắn nên bị thương nặng hơn để mà trừng trị…